Mỗi Lần Tiểu Tam Khiêu Khích, Tôi Lại Đánh Chồng Tôi Một Trận
Chương 2
6
Tôi gọi điện cho luật sư trước, sửa đổi nội dung thỏa thuận ly hôn.
Tôi đổi ý rồi, tôi muốn Bùi Hoài ra đi tay trắng.
Luật sư trầm ngâm một lát.
"Yêu cầu này, e là không dễ thực hiện."
"Không sao."
Ánh mắt tôi rơi xuống gương mặt cười đắc ý, ngạo mạn của Triệu Thanh Thanh trên màn hình điện thoại.
"Dù sao thì người không thể kéo dài thời gian, không phải là tôi."
Cúp điện thoại.
Tôi vào phòng thay đồ chọn một chiếc túi hộp cứng có góc bọc kim loại, lái xe ra ngoài, đi thẳng đến trung tâm thương mại nơi Bùi Hoài đang đi mua sắm, tìm thấy hai người họ đang khoác tay nhau ở cổng.
Một túi vung lên.
Góc kim loại rạch một đường trên xương mày của Bùi Hoài, máu tươi chảy xuống.
Triệu Thanh Thanh lại hét lên thất thanh.
Bùi Hoài tức giận ôm trán.
"Tống Lê, cô lại phát điên cái gì nữa vậy?"
Tôi nhướng mày.
"Sao? Muốn đánh trả à?"
Liếc nhìn đám đông hiếu kỳ đang nhanh chóng vây quanh, Bùi Hoài nghiến răng.
"Cô coi tôi là loại người gì?"
Tôi gật đầu.
"Vậy thì tốt."
Tiếp đó lại là một cái tát giáng xuống thật mạnh.
Đám đông hóng chuyện bàn tán sôi nổi.
"Làm gì thế?"
"Còn phải hỏi à? Nhìn là biết đánh tiểu tam rồi."
"Không đúng, sao tôi thấy chị này chuyên đánh chồng thế nhỉ."
Dĩ nhiên rồi.
Làm tổn thương địch một trăm, tôi không định tự hại mình tám nghìn.
Đánh tiểu tam bị tính là cố ý gây thương tích, sẽ bị tạm giam.
Đánh người chồng chưa ly hôn thì cùng lắm chỉ tính là bạo lực gia đình.
Mà bạo lực gia đình sẽ bị xử lý thế nào, mọi người đều biết cả rồi.
Cô nhóc không phục, lớn tiếng tranh cãi.
"Chú ấy sắp ly hôn với chị rồi, chúng tôi đã đền tiền cho chị rồi, chị còn muốn gì nữa!"
"Chúng tôi?"
Tôi nhấm nháp hai từ này.
"Tôi và Bùi Hoài còn chưa nhận giấy chứng nhận ly hôn, cô và anh ta cũng chưa nhận giấy kết hôn, 'chúng tôi'... là chỉ những ai vậy?"
Xung quanh đã có người bắt đầu quay video.
"Wow, tiểu tam này kiêu ngạo thật."
"Còn 'chú' nữa chứ, trông cũng không chênh nhau mấy tuổi, chơi trò tình thú gì vậy?"
"Mau, mau quay lại! Xem xem gã đàn ông ngoại tình này có vì tiểu tam mà đánh vợ cả không."
Trí thông minh của Bùi Hoài vẫn chưa thoái hóa hoàn toàn, chắc là cảm thấy mất mặt, cố sức kéo Triệu Thanh Thanh đi, cô nhóc không phục muốn giằng ra, túi mua sắm rơi vãi đầy đất.
Bùi Hoài luống cuống tay chân, tôi thừa cơ lại vung túi đập thêm một trận.
Có lúc đập anh ta, có lúc đập Triệu Thanh Thanh khi cô ta không kìm được mà ló đầu ra khỏi vòng tay anh ta.
Tấn công không phân biệt.
Trong lúc hỗn loạn, giày của Triệu Thanh Thanh rơi mất, sợi dây chuyền cô ta dùng làm lắc chân tuột ra, vướng vào chân khiến cô ta ngã chổng vó, sợi dây văng ra, biến mất vào đám đông hiếu kỳ.
7
Bất chấp sự can ngăn của Bùi Hoài, Triệu Thanh Thanh vẫn báo cảnh sát.
Chúng tôi bị đưa đến đồn cảnh sát.
Luật sư của tôi đến ngay lập tức, ngồi vững ở hậu phương.
"Xin lỗi anh cảnh sát."
Tôi thành khẩn cúi đầu, ngoan ngoãn xin lỗi.
"Đột nhiên phát hiện chồng ngoại tình, bị phản bội, bị ruồng bỏ, tôi thực sự quá đau lòng nên đã mất hết lý trí, nhất thời xúc động, không nhịn được đã ra tay đánh anh ấy, gây phiền phức cho các anh rồi, vô cùng xin lỗi."
Anh cảnh sát ghi chép dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt có chút do dự.
"Hôm nay là lần đầu tiên ra tay?"
"Vâng, lần đầu tiên."
Cảnh sát nhíu mày.
Luật sư kịp thời lên tiếng.
"Tiêu chuẩn xác định bạo lực gia đình là có tính liên tục, thường xuyên. Mức độ này của thân chủ tôi tuyệt đối không thể tính là bạo lực gia đình, thuộc về trường hợp bị kích động quá lớn, phản ứng thái quá."
Cảnh sát đặt bút xuống, đưa ra kết luận.
"Tranh chấp ly hôn, hai người tự về nhà hòa giải đi."
Triệu Thanh Thanh bật dậy, giọng a thé lên.
"Cái gì? Đánh thảm như vậy mà cô ta không cần bị tạm giam sao?"
Cảnh sát quan sát khuôn mặt Bùi Hoài.
"Trông thì đáng sợ, nhưng giám định thì còn chưa được tính là thương tích nhẹ, không đủ tiêu chuẩn tạm giam."
Triệu Thanh Thanh tức đến mức ngơ ngác nhìn quanh, đột nhiên chỉ vào vầng trán bầm tím của mình.
"Vậy còn tôi thì sao, cô ta còn đánh cả tôi nữa. Tôi không phải người nhà của cô ta, đây tính là cố ý gây thương tích đúng không?"
Luật sư ra hiệu bằng mắt.
Tôi lại một lần nữa ngoan ngoãn đứng dậy, xin lỗi.
"Xin lỗi cô Triệu, là do cô đứng chắn trên đường tấn công của tôi, tôi nhất thời không thu tay kịp, hoàn toàn là ngộ thương."
Cảnh sát cũng gật đầu.
"Thưa cô, camera hiện trường không thể chứng minh cô Tống có chủ ý gây thương tích cho cô, không thể tính là cố ý gây thương tích, chỉ có thể hòa giải dân sự."
Cuối cùng theo quy định, cảnh sát yêu cầu tôi bồi thường dân sự cho Triệu Thanh Thanh năm mươi tệ tiền tổn thất công việc, hai trăm tệ tiền tổn thất tinh thần.
Tổng cộng hai trăm năm mươi tệ.
Tôi thành khẩn chấp nhận, gọi Bùi Hoài đang dỗ dành Triệu Thanh Thanh, chỉ vào cô ta.
"Nghe thấy chưa? Chuyển cho cô ta hai trăm rưỡi đi."
Dù sao tài sản cũng chưa phân chia xong, anh ta chuyển hay tôi chuyển cũng như nhau.
Mặt Triệu Thanh Thanh đen như đít nồi.
Lúc rời khỏi đồn cảnh sát, tôi đi ngang qua Triệu Thanh Thanh, nhìn ánh mắt cảnh giác của cô ta, tôi khẽ cười.
"Cô nói xem, cô chọc tôi làm gì cơ chứ?"
"Thời gian một tháng hòa giải ly hôn, tôi có thể đổi ý bất cứ lúc nào, cô thử khoe khoang với tôi một lần nữa xem nào?"
Ra khỏi đồn cảnh sát, tôi cảm thấy thân tâm sảng khoái, đột nhiên thông suốt.
Bình tĩnh kiềm chế, thể diện ung dung cái gì chứ.
Tất cả đều là tự lừa mình dối người.
Tất cả những cảm xúc bị đè nén bây giờ sẽ trỗi dậy trong một đêm khuya nào đó, rồi điên cuồng cắn trả, tự giày vò nội tâm.
Sẽ hết lần này đến lần khác nhớ lại nỗi đau và sự nhục nhã hôm nay, hết lần này đến lần khác chịu dày vò.
Con người ta, có thù thì vẫn nên báo ngay.
Báo ngay tại trận, báo ngay lập tức.
Trút giận xong, tâm trạng tự nhiên sẽ tốt lên.
Cuối cùng tôi vẫn đi trên con đường mà phần lớn những người phụ nữ bị phản bội đều đi, vừa đánh vừa chửi.
Nhưng tôi sẽ không hành hạ bản thân mình.
Tôi sẽ hành hạ bọn họ.
8
Khi biết video tôi đánh tơi bời đôi tra nam tiện nữ ở cổng trung tâm thương mại lan truyền trên mạng, tôi đang tập quyền anh ở phòng tập.
Mặc dù tôi có thói quen tập gym quanh năm, nhưng chỉ để duy trì năng lượng dồi dào và thân hình săn chắc, chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ phải đánh nhau.
Nhớ lại khoảnh khắc đánh bọn họ, tôi luôn cảm thấy chỗ nào đó chưa phát huy hết sức, chưa đủ đã, nên đã đăng ký một lớp quyền anh.
Lúc nghỉ ngơi, huấn luyện viên quyền anh trẻ tuổi cầm điện thoại nhìn tôi, rồi lại nhìn video.
"Hey, chị, người này là chị à."
Tôi tò mò nhận lấy, mới phát hiện đoạn video này đã cực kỳ nổi tiếng, thông tin cá nhân của ba chúng tôi cũng không biết bị ai moi ra rồi.
Bên dưới, cư dân mạng bình luận sôi nổi.
"Cuối cùng cũng có người không chỉ biết đánh tiểu tam."
"Tôi ghét nhất cái loại nói là xử lý tiểu tam trước, về nhà đóng cửa xử lý chồng sau. Nói trắng ra chẳng phải là không nỡ vứt cục rác đó đi sao."
"Con gái vẫn nên rèn luyện sức khỏe, nhìn đường cơ săn chắc gọn gàng của chị vợ cả kìa, đánh người trông mới có lực làm sao."
"Chị vợ cả xinh quá, thằng chồng bị mù à?"
Cũng có người đứng về phía Bùi Hoài và Triệu Thanh Thanh.
"Chỉ mình tôi thấy thằng đàn ông này ly hôn là đúng à?"
"Đúng vậy, bà vợ cả bạo lực quá, thằng đàn ông nào mà không thích người dịu dàng, cô ta như vậy chẳng phải là tự đẩy chồng mình ra xa sao."
"Nếu là tôi tôi cũng chọn tiểu tam, bản thân đã yếu đuối mỏng manh như vậy, còn che chắn cho người đàn ông, là đàn ông ai mà không rung động."
"Tôi là con gái, tôi cũng thấy vậy, đôi khi thật sự nên xem lại bản thân mình."
"Phụ nữ tự biến mình thành bộ dạng thảm hại như vậy không thấy mất mặt sao? Dứt khoát quay lưng mới là đại nữ chủ chứ."
…
Chắc là thấy có người bênh vực mình, Triệu Thanh Thanh liền lập tài khoản, chụp rất nhiều ảnh cận cảnh vết thương để bán thảm.
Trên làn da trắng nõn là những vết bầm tím xen lẫn vệt máu, trông vô cùng đáng thương.
Kèm theo dòng trạng thái: "Tuy yêu anh rất vất vả, nhưng em sẽ không lùi bước."
Tôi cười khẩy, bình luận bên dưới bằng một tấm ảnh chụp ở phòng tập quyền anh.
"Cô không vất vả, cô là số khổ."
Tiếp đó, trên tài khoản của mình, tôi đăng tải toàn bộ bằng chứng tin nhắn khiêu khích của Triệu Thanh Thanh.
Ví dụ như bức ảnh cô ta nhăn nhó mặt mày uống canh.
"Canh thuốc bổ của ai đó hầm khó uống thật, nhưng chú Bùi nói em bị suy nhược, cứ ép em phải uống."
Ví dụ như tin nhắn cô ta gửi cho tôi vào đêm tôi phẫu thuật viêm ruột thừa.
"Phẫu thuật chắc đáng sợ lắm nhỉ? Chú Bùi cứ nói em sợ sấm sét, nên phải ở lại dỗ em."
Ví dụ như bức ảnh cô ta đăng khoe nhẫn kim cương trên tay, bên cạnh là hóa đơn hai mươi vạn quẹt bằng thẻ của Bùi Hoài, và gương mặt cười rạng rỡ của cô ta.
"Đời người, dễ như trở bàn tay."
...
Tất cả những lời khoe khoang, đắc ý, khiêu khích.
Bao gồm cả việc cô ta đeo sợi dây chuyền của tôi làm lắc chân, tôi đều đăng hết lên.
Cư dân mạng hóng chuyện đã tìm đến tận nơi, tôi phải để mọi người xem cho đã mắt chứ.
(Hết Chương 2)