Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Mỗi Lần Tiểu Tam Khiêu Khích, Tôi Lại Đánh Chồng Tôi Một Trận

Chương 3



9

 

Đợi tôi tập quyền anh xong, tắm rửa thay đồ thoải mái, cầm điện thoại lên thì thấy chiều hướng dư luận đã hoàn toàn nghiêng về một phía.

 

Hình tượng bông hoa trắng nhỏ bé yếu đuối của Triệu Thanh Thanh đã hoàn toàn sụp đổ.

 

"Mẹ kiếp, tiện quá, tiện quá đi mất, tức chết tôi rồi."

 

"Suốt ngày lôi tuổi tác của vợ cả ra nói, bộ bản thân nó sống không tới tuổi đó hay gì?"

 

"Lầu trên đừng tức, đừng tức, đi xem lại video vợ cả đánh tơi bời tra nam tiểu tam đi, đảm bảo hạ hỏa thông kinh mạch."

 

"Tôi đã xem đi xem lại! Thực sự rất tốt cho sức khỏe của cư dân mạng."

 

"Đây mới đúng là phim sảng văn này, đấm phát nào chất phát đó."

 

"Nếu tôi là con tiểu tam đó, tôi đã co đuôi lại mà sống rồi, nó bị ngốc à, cứ chọc tức vợ cả làm gì?"

 

"Tức không nuốt trôi được chứ sao, có những kẻ tiện bẩm sinh, cướp chồng người ta rồi còn phải khoe khoang chiến lợi phẩm một phen."

...

Vẫn có những người giữ được sự tỉnh táo, lý trí.

 

"Chỉ mình tôi thấy vợ cả làm vậy rất khó coi à? Dây dưa không dứt, nhìn là biết vẫn chưa buông bỏ được."

 

"Đúng đó, chi bằng dứt khoát quay người bước đi, mau tìm một người đẹp trai giàu có hơn chồng cũ, tức chết hắn đi."

 

"Phải đó, để chồng cũ thấy vợ cả ở bên người đàn ông khác mới thực sự cảm nhận được sự mất mát, biết đâu còn có màn 'truy thê hỏa táng tràng' ấy chứ."

 

 

Huấn luyện viên Tiểu Chu hóng drama tuyến đầu, xem mà cười không ngớt.

 

Anh ấy nói tôi nổi tiếng thế này, nếu dạy tốt thì chính là bảng hiệu sống của phòng tập.

 

Thấy bình luận này, anh ấy ưỡn người, khoe ra những đường cơ bắp đẹp đẽ và gương mặt điển trai rạng rỡ, cười tươi rói.

 

"Chị, chị thấy em thế nào? Có cần em giúp chị chọc tức thằng cha đó không? Em trẻ hơn hắn, đẹp trai hơn hắn, đứng cạnh chị đảm bảo..."

 

"Nói thêm câu nữa tôi tố cáo anh quấy rối học viên."

 

"Ồ."

 

10

 

Tôi xin nghỉ phép năm ở công ty, dứt khoát chuyển đến khách sạn ở.

 

Để khỏi phải ở nhà nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt.

 

Tập gym, bơi lội, ung dung ăn bánh ngọt ở sảnh lounge, ngắm cảnh đêm từ căn hộ tầng áp mái, rồi ngủ một giấc đến khi tự tỉnh.

 

Đàn ông không yêu thì đã sao, tôi sẽ tự yêu thương bản thân mình gấp bội.

 

Mặt khác, trên mạng vẫn có không ít "người tỉnh táo", cho rằng tôi thực sự quá mất thể diện.

 

Tôi lướt thấy một blogger tình cảm triệu fan bình luận về video của tôi:

 

"Sự trả thù cao cấp nhất của phụ nữ là thờ ơ, sự ra đi thực sự đều là trong im lặng."

 

"Cô Tống đây có vẻ đã thắng, nhưng thực chất vẫn đang dùng sai lầm của chồng cũ để trừng phạt chính mình."

 

"Chia tay rồi mà còn làm ầm ĩ như vậy, cuối cùng đến một hình ảnh thể diện cũng không giữ được, đàn ông sẽ chỉ cảm thấy may mà đã ly hôn với cô."

...

Tôi cười khẩy.

 

Nói cái việc ngậm bồ hòn làm ngọt, âm thầm chịu đựng nghe cao sang ghê.

 

Một gã tra nam khốn kiếp, tại sao tôi phải quan tâm ấn tượng cuối cùng của hắn về tôi có tốt hay không?

 

Chẳng lẽ tôi phải nuốt giận đến mức uất kết, khổ sở ra đi tay trắng, chỉ để lại cho Bùi Hoài một bóng lưng lạnh lùng cao ngạo, để hắn thỉnh thoảng nửa đêm mơ về tôi lại có một chút bâng khuâng và tiếc nuối ư?

 

Nhưng mà, nhiều blogger lớn như vậy chia sẻ…

 

Độ hot cao đến thế à?

 

Tôi dứt khoát sửa phần giới thiệu tài khoản của mình.

 

Nhân cơ hội này xây dựng một tài khoản cũng không tồi.

 

11

 

Bận rộn đến tối, bạn cùng phòng đại học gọi điện đến, giọng điệu dè dặt.

 

"Tống Lê, buổi họp lớp ngày mai... cậu có đến không?"

 

Tôi nghe là hiểu ngay.

 

Video "vợ cả đánh tra nam tiểu tam ngay cổng trung tâm thương mại" khá nổi, chắc nhiều người quen biết cũng đã xem rồi.

 

"Đi chứ, sao lại không đi."

 

"Nhưng tớ nghe nói, Bùi Hoài sẽ dẫn cả cô gái đó đi cùng, đến lúc đó cậu có thấy hơi..."

 

Tôi cười nhẹ.

 

"Thấy khó xử à?"

 

"Anh ta ngoại tình còn dám nghênh ngang ngoài đường, tôi trong sạch đàng hoàng, có gì mà phải khó xử."

 

Bạn cùng phòng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Ây, cậu nghĩ được như vậy là tốt rồi, tớ còn sợ cậu không đối mặt được, dù sao Bùi Hoài cũng là mối tình đầu của cậu."

 

Cô ấy nhớ lại chuyện xưa, lại có chút cảm khái.

 

"Lúc đó bao nhiêu người theo đuổi cậu, đều nói cậu cứng mềm không ăn thua, ai đến cũng từ chối một cách ôn hòa, thế mà lại đồng ý với Bùi Hoài, đã yêu là chung tình hết mực, mười mấy năm từ sân trường đến hôn nhân, không buông bỏ được cũng là chuyện bình thường."

 

Tim tôi khẽ nhói lên một cái.

 

"Chi phí chìm thì không nhắc lại nữa, hẹn gặp ngày kia."

 

Hôm họp lớp, tôi đẩy cửa bước vào, đám đông đang náo nhiệt bỗng chốc im bặt.

 

Ánh mắt mọi người nhìn tôi đều có chút kỳ quặc.

 

Tôi nhìn sang.

 

Triệu Thanh Thanh ngồi cạnh Bùi Hoài, trong lòng ôm một chú chó nhỏ, đang dùng bánh quy bơ đút cho nó ăn.

 

Tôi nhận ra đó là bánh tôi làm.

 

Tôi thích làm bánh, không phải vì thích ăn, mà là thích quá trình sáng tạo.

 

Bùi Hoài thỉnh thoảng sẽ mang vài hộp đến văn phòng để ăn cùng cà phê, nói là tốt cho sức khỏe hơn bánh mua ngoài.

 

Triệu Thanh Thanh thấy tôi, lại đút thêm một miếng bánh vào miệng chú chó, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.

 

"Cái thứ quái quỷ gì đây, chỉ đáng cho chó ăn thôi."

 

Tôi gật đầu.

 

"Tốt đấy, còn hơn là cho cô ăn."

 

"Tiện thể nhắc nhở, người bên cạnh cô đã ăn mấy năm rồi đấy."

 

Triệu Thanh Thanh từ từ hoàn hồn.

 

Ánh mắt từ mơ hồ chuyển sang phẫn nộ.

 

Các bạn học thấy tình hình không ổn, vội vàng giảng hòa, người thì chuyển chủ đề, người thì kéo tôi vào chỗ ngồi.

 

Tôi cũng không muốn làm mọi người mất hứng, liền cười nói rồi ngồi xuống.

 

Uống được nửa chừng, cảm xúc của mọi người đều dâng cao, bắt đầu ôn lại kỷ niệm thời đại học, có người lôi ảnh tốt nghiệp ra, có người lấy cả thẻ ăn cũ.

 

Không khí đang vui vẻ thì Triệu Thanh Thanh đột nhiên xen vào.

 

"Nói đến đồ cũ, hôm qua dọn nhà em cũng tìm thấy không ít đâu."

 

Cô ta lôi từ trong túi ra những tấm ảnh của tôi và Bùi Hoài, lá bùa bình an chúng tôi cùng nhau xin ở chùa, những lá thư tay Bùi Hoài viết cho tôi khi đi công tác... rất nhiều, đều là những kỷ vật cũ tôi cất giữ cẩn thận trong căn nhà tân hôn.

 

Bị cô ta lôi ra từng món một, lớn tiếng đánh giá, bình phẩm một cách miệt thị.

 

"Nhìn tấm ảnh này xem, chụp xấu chết đi được, chú đẹp trai như vậy mà bị chụp thành xấu xí."

 

"Còn cái này nữa, thứ mê tín dị đoan gì đây, quả nhiên là mấy bà cô già mới tin những thứ này."

 

Triệu Thanh Thanh cầm đũa, ghê tởm gẩy qua gẩy lại cặp nhẫn bạc trơn mà tôi và Bùi Hoài mua vào lễ Tình nhân đầu tiên.

 

"Một cái nhẫn bạc rách mà cũng cất giữ, đúng là đồ chưa thấy của tốt bao giờ."

 

Các bạn học nhìn nhau, lén lút quan sát phản ứng của tôi.

 

Tôi đứng dậy, hất một ly nước đá vào mặt Bùi Hoài.

 

"Anh ngủ quên à? Đồ của mình mang theo không biết quản sao?"

 

Rồi quay sang Triệu Thanh Thanh.

 

"Đúng là vất vả cho cô rồi, không chỉ hốt một đống rác lớn, mà còn có thời gian chuyên tâm đi thu dọn mấy thứ rác nhỏ lặt vặt này mang đến đây."

 

Bùi Hoài vội lau nước trên mặt, kéo tôi sang một bên, giọng nói kìm nén sự tức giận.

 

"Còn không phải do em đăng những thứ đó lên mạng sao, Thanh Thanh bị chửi hai ngày, khóc cả một đêm. Con bé có làm gì em đâu, cũng không chỉ mặt điểm tên, chỉ lấy chút đồ của em ra trút giận thôi, em có cần phải làm đến mức này không?"

 

"Đó là cô ta đáng đời."

 

Tôi tiện tay ném thẳng chiếc cốc thủy tinh rỗng vào sống mũi Bùi Hoài một cách chính xác.

 

"Anh cũng đáng đời."

 

Mũi của Bùi Hoài bị tôi đập lần trước còn chưa lành, lại một lần nữa máu chảy đầm đìa, Triệu Thanh Thanh lại hét lên, mấy bạn học vội vàng tiến lên tách Bùi Hoài và tôi ra.

 

"Tống Lê!"

 

Bùi Hoài không thể nhịn được nữa mà gầm lên.

 

"Bao nhiêu bạn học ở đây mà em làm loạn như vậy, không thấy mất mặt à?"

 

"Em nghĩ mọi người sẽ đồng cảm, bênh vực em sao? Họ chỉ xem em là trò cười thôi."

 

Tôi cười lạnh.

 

"Tôi sợ gì chứ?"

 

"Người ngoại tình là anh, người biết người ta có vợ vẫn xen vào là cô ta, nói về mất mặt thế nào cũng không đến lượt tôi."

 

Ánh mắt tôi lướt qua từng người bạn học xung quanh.

 

"Nếu ở đây có ai cảm thấy người mất mặt là tôi, vậy thì mọi người nên xem lại xem, người đó là thành phần gì rồi."

 

Vừa nãy còn có mấy người mang vẻ mặt chế giễu xem kịch vui, giờ vẻ mặt sững sờ, ngượng ngùng cúi đầu.

 

Bùi Hoài hít một hơi thật sâu, kéo cửa ra.

 

"Tống Lê, chúng ta nói chuyện."

 

12

 

Trong phòng riêng trống bên cạnh, Bùi Hoài bực bội day trán.

 

"Tống Lê, anh không hiểu."

 

"Em vốn dĩ tình cảm nhạt nhẽo, bố mẹ rời bỏ em mà em cũng chịu được, thêm một mình anh thì có sao đâu, chỉ vì chuyện anh ngoại tình làm em mất mặt thôi sao? Cứ phải hành hạ anh như vậy à? Rõ ràng em có thích anh nhiều đến thế đâu!"

 

Tôi mặt không cảm xúc.

 

"Ồ? Sao anh biết?"

 

Bùi Hoài kích động đi đi lại lại, kể lể từng điều.

 

"Từ khi kết hôn, em chưa bao giờ chịu từ bỏ bất kỳ cơ hội thăng tiến nào, vì thế mà ngay cả con cũng không muốn sinh."

 

"Rõ ràng anh hoàn toàn có thể nuôi em, em lại không chịu nghe lời anh làm một công việc nhàn hạ, có lúc còn bận hơn cả anh."

 

"Thậm chí cả thời gian nghỉ phép hiếm hoi, em cũng đi tập gym, đi học thêm, không chịu về nhà sớm đợi anh."

 

"Em có biết anh mong muốn mỗi ngày về nhà đều có một ngọn đèn chờ đợi mình không? Cái cảm giác ấm áp đó, anh chỉ cảm nhận được ở bên Thanh Thanh."

 

"Thanh Thanh không giống em, cô ấy ngây thơ nhiệt tình, trong lòng trong mắt chỉ có mình anh."

 

"Coi như anh xin em, đừng nhắm vào con bé nữa được không?"

 

Tôi thực sự không thể chịu nổi bộ mặt vô liêm sỉ của Bùi Hoài nữa, vơ lấy thứ gì đó bên cạnh ném thẳng vào anh ta.

 

"Anh mù à? Ai là người khiêu khích trước anh không biết sao? Còn giả vờ cái gì?"

 

"Thay lòng là thay lòng, bớt tìm lý do đạo mạo cho bản thân đi, đổ trách nhiệm anh ngoại tình lên đầu tôi, anh có biết nhục không?"

 

Tôi vừa nói vừa ném, Bùi Hoài chật vật né tránh.

 

"Sao anh không từ bỏ cơ hội thăng tiến đi? Sao anh không ở nhà nấu cơm giặt giũ cho tôi? Sao anh không để lại cho tôi một ngọn đèn trong đêm khuya?"

(Hết Chương 3)


Bình luận

Loading...