Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Mỗi Lần Tiểu Tam Khiêu Khích, Tôi Lại Đánh Chồng Tôi Một Trận

Chương 1



1

Tôi mắc chứng cách ly cảm xúc.

Lúc Bùi Hoài đề nghị ly hôn, tôi vẫn giữ thái độ bình tĩnh và lý trí thường ngày để xử lý mọi việc.

Anh ta là bên có lỗi, nên rất dứt khoát đồng ý chia phần lớn tài sản trong hôn nhân cho tôi.

Chỉ riêng căn nhà tân hôn là anh ta nhất quyết đòi giữ lại.

Căn nhà đó chúng tôi mua năm hai mươi bốn tuổi, dốc cạn toàn bộ tiền tiết kiệm của cả hai.

Tôi vẫn nhớ ngày nhận chìa khóa, chúng tôi đã đứng trong căn phòng thô mộc nồng nặc mùi xi măng mà tưởng tượng, lên kế hoạch cho tương lai với ánh mắt lấp lánh.

Niềm vui ấy, nhiều năm sau tôi vẫn không thể nào quên.

Tám năm trôi qua, lương năm của Bùi Hoài ngày càng cao, nhà đổi hết căn này đến căn khác, căn sau luôn to hơn, đẹp hơn căn trước.

Lúc ly hôn, tính ra chúng tôi cũng có bảy bất động sản đứng tên.

Chúng tôi đã không còn ở đó từ lâu rồi.

Căn nhà tân hôn từng cho chúng tôi vô vàn mơ mộng thuở nào, giờ đây nhìn lại chỉ thấy vị trí hẻo lánh, thiếu ánh sáng, nội thất thì tồi tàn.

So với những bất động sản khác, nó thực sự không đáng nhắc đến.

Nếu phải nói nó có gì đặc biệt, thì có lẽ đó là ký ức về những năm tháng tôi và Bùi Hoài yêu nhau say đắm nhất.

Vậy nên khi Bùi Hoài khăng khăng đòi giữ lại căn nhà đó, tôi đã ngây thơ nghĩ rằng, dù anh ta đã thay lòng, ít nhất anh ta vẫn cảm thấy áy náy với tôi, vẫn còn chút lưu luyến với mười năm tình cảm của chúng tôi.

Nào ngờ, tất cả chỉ để cho cô bồ nhí của anh ta tiêu khiển.

Không những không lưu luyến, không áy náy.

Mà thậm chí, với tư cách là một kẻ phản bội, chỉ cần anh ta có một chút xíu coi tôi là con người, có một chút xíu tôn trọng tôi, anh ta đã không thể thản nhiên nói ra những lời này.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vào gò má của Bùi Hoài.

Trông anh ta rất vui, niềm vui vì sắp được ly hôn với tôi.

Vài giây sau.

Tôi kiểm tra lại dây an toàn, quan sát tình hình giao thông phía trước.

Liếc một vòng trong xe, rồi nhấc nhấc chiếc túi xách trong tay, ước lượng trọng lượng của nó.

"Bùi Hoài."

"Hửm?"

Giây tiếp theo.

Tôi vung hết sức chiếc túi, đập thẳng vào mặt Bùi Hoài khiến máu mũi anh ta văng tung tóe.

2

"Mẹ kiếp, Tống Lê cô điên rồi à!"

Bùi Hoài bị cú đánh trời giáng bất ngờ làm cho không kịp trở tay, vứt hết cả phong độ thường ngày mà chửi bậy một cách thảm hại.

Tôi quan sát phản ứng của anh ta, sẵn sàng giành lấy vô lăng bất cứ lúc nào.

Dù gì cũng là người sắp bắt đầu cuộc sống mới, tôi còn quý mạng mình lắm.

Bùi Hoài chẳng buồn lau máu mũi, vội vàng tấp xe vào lề đường rồi mới trừng mắt giận dữ nhìn tôi.

Anh ta vừa rút khăn giấy lau máu, vừa nhíu chặt mày, cố nén giận, giọng đầy thất vọng.

"Tống Lê, tôi luôn nghĩ cô là người thông minh, bình tĩnh, sẽ không giống như mấy mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ. Chúng ta ly hôn trong thể diện không tốt sao?"

Tôi cười khẩy.

"Ha, thể diện?"

"Anh ly hôn là do đã mưu tính từ lâu, nóng lòng muốn bắt đầu cuộc sống mới với cô bồ nhí của anh. Anh vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, dĩ nhiên là có thể diện. Cái thể diện của anh là xuất phát từ đáy lòng."

Tôi bỗng nhận ra sự tự lừa dối, cố tỏ ra ổn thỏa của mình thật nực cười.

"Còn tôi thì sao? Tôi bị phản bội, bị ruồng bỏ, bị ép phải chấp nhận hoàn cảnh hiện tại, tôi dựa vào đâu để có thể diện? Đó gọi là thể diện sao? Không, đó gọi là nhục nhã."

Vẻ mặt Bùi Hoài như thể thấy tôi thật hết thuốc chữa.

"Rốt cuộc cô muốn thế nào?"

Muốn hai người không được yên ổn, muốn đôi cẩu nam nữ các người cả đời này không có kết cục tốt đẹp.

Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

"Muốn trút giận."

Trong lúc Bùi Hoài còn đang ngẩn người, tôi đã tát thêm một cái nữa.

Một tiếng "chát" vang lên, năm dấu ngón tay đỏ ửng hằn trên má anh ta.

Trước khi cái tát tiếp theo của tôi giáng xuống, Bùi Hoài đã tóm lấy cổ tay tôi, nghiến răng nghiến lợi.

"Tống Lê, cô đừng có quá đáng."

"Có quá đáng bằng việc anh ngoại tình không? Có quá đáng bằng việc anh lấy canh tôi hầm mang cho tiểu tam uống không? Có quá đáng bằng việc tiểu tam của anh gửi ảnh thân mật đến để kích động tôi lúc tôi đang nằm viện không?"

Mặt tôi không chút cảm xúc.

"Không được, không trút cục tức này ra thì tôi không muốn ly hôn nữa."

Bùi Hoài như thể lần đầu tiên quen biết tôi, tức quá hóa cười.

"Được, được."

"Tống Lê, tôi luôn biết cô là người ích kỷ và máu lạnh, không bao giờ chịu thiệt thòi, không ngờ tôi vẫn đánh giá thấp cô."

Không muốn việc ly hôn lại nảy sinh rắc rối, không nỡ để cô bồ nhí của mình tiếp tục mang danh tiểu tam.

Bùi Hoài nhắm mắt lại, không đôi co nữa.

"Thôi được rồi, cứ coi như tôi nợ cô, được chưa."

Tôi cười như không cười, xoay xoay cổ tay.

"Chà, đúng là một màn kịch vì yêu mà hy sinh bất chấp."

"Gương mặt đầy 'công lao' hôm nay, nhất định phải khoe với cô bồ nhí của anh đấy, để cô ta thương anh cho thật nhiều vào."

Nói xong, lại một bạt tai nữa giáng mạnh xuống.

3

Đến cục dân chính, tâm trạng tôi cuối cùng cũng khá hơn một chút.

Kết quả lại bị một tiếng thét thất thanh phá hỏng.

Triệu Thanh Thanh, cũng chính là tiểu tam của Bùi Hoài, đang đứng ở cổng cục dân chính, lấy tay che miệng, vẻ mặt thất sắc nhìn Bùi Hoài.

Cô nhóc hôm nay đi giày cao gót, mặc một bộ váy Chanel, xách túi Hermès, trang điểm tinh xảo, đến cả móng tay và sợi tóc cũng được chăm chút kỹ lưỡng

Trẻ trung, xinh đẹp một cách đầy khiêu khích.

Tôi không biết cô ta ăn diện thế này đứng đây chờ là để chế giễu tôi với tư thế của kẻ chiến thắng, hay là để có thể lập tức đi ăn mừng cuộc sống mới tươi đẹp của họ với Bùi Hoài.

Nhưng dù cô ta có dự định gì, thì bây giờ cũng tan thành mây khói rồi.

Triệu Thanh Thanh lao vào lòng Bùi Hoài, xót xa vuốt ve mặt anh ta, nước mắt lưng tròng.

"Chú Bùi, có phải mụ đàn bà độc ác này đánh chú không?"

"Bà ta dựa vào đâu mà đánh chú, sao bà ta có thể nhẫn tâm như vậy, sao chú không đánh trả lại chứ?"

Giọng Bùi Hoài nghiêm khắc nhưng vẫn xen lẫn sự cưng chiều.

"Ngoan, đừng quậy."

"Vết thương nhỏ này có là gì, không thể để cô ấy bắt nạt em được."

Triệu Thanh Thanh tủi thân bĩu môi, vùi đầu vào lòng Bùi Hoài.

Bùi Hoài lập tức mềm lòng, lại dịu dàng dỗ dành cô ta.

Hai người ôm nhau xót xa, diễn cái trò đạo đức giả khiến tôi thấy buồn nôn.

"Có ly hôn không? Không thì tôi về đây."

"Ly hôn."

Bùi Hoài buông cô bồ nhí ra, để mấy cái tát mình vừa chịu không thành công cốc.

Nhưng Triệu Thanh Thanh lại giang tay chặn trước mặt tôi.

"Thảo nào chú Bùi không chịu nổi chị, chị... chị mau xin lỗi chú Bùi đi!"

Cô ta thấp hơn tôi nửa cái đầu, cứ thế ngẩng mặt lên, mắt đẫm lệ trừng trừng nhìn tôi, trông vừa tức giận vừa có vẻ dũng cảm ngây ngô.

Chẳng trách Bùi Hoài lại thích.

Ở bên một cô nhóc như thế này, đúng là có cảm giác cả tâm hồn lẫn trí tuệ đều quay về tuổi thanh xuân.

Tôi nhét thỏa thuận ly hôn vào túi.

"Vậy thì cô cứ tiếp tục làm tiểu tam đi, cả đời lén lút không dám ra ánh sáng. Hôm nào tôi không vui muốn tính sổ, mỗi một đồng Bùi Hoài tiêu cho cô tôi đều có thể đòi lại."

Tôi liếc qua bộ đồ hiệu đắt tiền trên người cô ta, gật gù.

"Bao gồm cả bộ đồ cô đang mặc đấy."

Cô nhóc lập tức xìu xuống.

Dưới sự dỗ dành của Bùi Hoài, cô ta tủi thân ngoan ngoãn đứng sang một bên, nhìn chúng tôi làm thủ tục ly hôn.

4

Làm xong thủ tục, Bùi Hoài che chở cho cô bồ nhí lên xe đi mất.

Tôi bước ra cổng cục dân chính, hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt của tháng mười hai tràn vào lồng ngực.

Cơn đau nơi con tim lúc này mới muộn màng ập đến.

Tôi nhớ lại lúc nãy trên xe Bùi Hoài nói tôi ích kỷ, máu lạnh.

Đó không phải lần đầu tiên anh ta nhận xét về tôi như vậy.

Lúc theo đuổi tôi, Bùi Hoài đã tốn rất nhiều công sức, theo đuổi hai năm mà không nhận được hồi đáp, lúc đó anh ta từng thở dài nói.

"Tống Lê, em trông thì dịu dàng, nhưng thực ra lại ích kỷ và máu lạnh hơn bất cứ ai, vì để tránh bị tổn thương mà không dám mạo hiểm đặt bất kỳ ai vào trong tim."

Ấy thế mà một người ích kỷ và máu lạnh như tôi, sau khi ở bên anh ta lại gỡ bỏ mọi phòng bị.

Hồi mới tốt nghiệp, cả hai chúng tôi đều muốn học lên cao học, nhưng kinh tế không cho phép.

Vừa hay tôi nhận được một cơ hội việc làm rất tốt, liền cắn răng bảo Bùi Hoài cứ yên tâm ôn thi, tôi đi làm trước để nuôi anh.

Tiền thuê nhà ở thành phố lớn rất đắt, một mình tôi đi làm lĩnh lương, còn phải lo sinh hoạt, chỉ có thể thuê một căn phòng nhỏ không có nhà vệ sinh riêng.

Lúc đó thật sự rất nghèo, không có tiền ra ngoài ăn, tôi mua một cái bếp từ nhỏ, đặt bên cửa sổ để nấu mấy món đơn giản.

Thỉnh thoảng được thưởng, chúng tôi lại rủ nhau đi ăn lẩu xương cừu ở quán cuối phố.

Cũng vào một mùa đông như thế này, ăn lẩu xương cừu là ấm nhất, Bùi Hoài luôn gắp những miếng xương nhiều thịt cho tôi.

Có lần thấy tôi chăm chú bới trong nồi lẩu xem có sót miếng thịt nào không, mắt Bùi Hoài đỏ hoe.

Anh nói: "Lê Lê, là anh để em phải chịu khổ rồi."

Anh nói: "Em đợi anh nhé, sau này anh nhất định sẽ để em muốn ăn gì thì ăn, muốn mua gì thì mua, không cần phải nhìn giá."

Anh nói: "Em tin anh đi, anh sẽ khiến tất cả phụ nữ trên thế giới này phải ghen tị với em."

...

Lời hứa luôn đẹp đẽ, nhưng hiện thực lại phũ phàng.

Tháng trước tôi bị viêm ruột thừa cấp đau đến ngất đi, được người qua đường đưa vào bệnh viện, gọi cho Bùi Hoài không biết bao nhiêu cuộc cũng không ai nghe máy.

Một tài khoản lạ gửi đến một tấm ảnh.

Trong ảnh, cô gái trẻ trung xinh đẹp, ngang ngược cầm điện thoại của Bùi Hoài tự sướng.

"Hừ, tịch thu điện thoại của chú, không cho nghe điện thoại của người khác."

Phía sau cô ta, chồng tôi, Bùi Hoài, đang khoanh tay dựa vào cửa, mỉm cười dung túng nhìn cô ta làm loạn.

Ngày hôm sau, Bùi Hoài đến bệnh viện.

Dưới ánh mắt bình tĩnh của tôi, anh ta nói với giọng mệt mỏi.

"Tống Lê, mười năm rồi, ai rồi cũng sẽ chán thôi."

"Em muốn gì, anh đều có thể bù đắp cho em. Thanh Thanh còn nhỏ, em đừng chấp nhặt với con bé."

5

Về đến nhà, tôi có chút hối hận vì sự bốc đồng của mình.

Bạo lực không phải là cách hay.

Đời còn dài, tôi có thể xử lý chuyện này một cách thể diện hơn, cũng có thể trả thù họ một cách khéo léo hơn.

Đang tự kiểm điểm thì tôi thấy vòng bạn bè của Triệu Thanh Thanh.

Chắc là để dỗ dành Triệu Thanh Thanh vì bị hoảng sợ và ấm ức.

Bùi Hoài đưa cô ta đi ăn nhà hàng sang trọng, mua sắm thả ga, hai tay xách đầy túi đến mức không xách nổi nữa.

Cô nhóc có vẻ đã được dỗ dành nên tâm trạng rất tốt, mặc váy ngắn đi giày cao gót, ngồi trong nhà hàng cao cấp, mặt vênh váo giơ tay chữ V.

"Đến nước này rồi, có một mụ đàn bà ghen tuông cũng chỉ biết giở thói vũ phu thôi."

"Biết làm sao giờ? Đành nhường nhịn mấy bà cô đến tuổi mãn kinh một chút vậy."

Trong một loạt ảnh cô ta đăng, có một tấm chụp mắt cá chân trắng nõn thon thả, bên trên quấn lỏng mấy vòng của một sợi dây chuyền mảnh.

Tôi nhận ra, đó là sợi dây chuyền tôi để lại trong căn nhà tân hôn.

Là món quà Bùi Hoài tặng tôi vào năm đầu tiên chúng tôi yêu nhau, một sợi dây chuyền bạc đơn sơ, tôi đã trân trọng đeo nó rất nhiều năm.

Nó được ghi trong thỏa thuận ly hôn, cùng với căn nhà tân hôn sắp trở thành tài sản thuộc về Bùi Hoài.

Anh ta muốn tặng nó cho Triệu Thanh Thanh làm lắc chân hay muốn đeo cho chó, tôi cũng chẳng làm gì được.

Một thủ đoạn rất vụng về.

Triệu Thanh Thanh cố tình đăng cho tôi xem, chẳng qua là muốn chế giễu tôi, chọc tức tôi, gỡ lại một bàn thua.

Tắt vòng bạn bè đi.

Tôi vô cùng thành thật đối diện với nội tâm của mình.

Ừ, đúng là bị chọc tức rồi.

Đúng vậy, bạo lực không phải là cách hay.

Đúng vậy, đời còn dài, tôi có thể xử lý chuyện này một cách thể diện hơn, cũng có thể trả thù họ một cách khéo léo hơn.

Nhưng ngay lúc này, tôi chỉ muốn họ không cười nổi nữa.

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...