Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 9



Tôi cúp máy.

 

Ngay lập tức, tôi gộp toàn bộ bản ghi âm cuộc gọi, đoạn đe dọa cũ, ảnh từ anh họ, thông tin định vị, chứng từ nạp tiền – tất cả gom thành một file, chuyển cho luật sư Lão Trương.

 

Xong xuôi, tôi bấm thêm một cuộc gọi nữa.

 

“Alo, đội trưởng Lưu ạ? Em là Hạ Nhuận Nhuận… vâng, người hôm trước công ty mời anh đến tuyên truyền về PCCC.”

 

“Giờ… em cần anh giúp một chuyện. Chuyện lớn.”

 

Tắt máy, tôi đứng dậy, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.

 

Gió đêm rét buốt, nhưng ánh mắt tôi còn lạnh hơn.

 

Một cái bẫy... đã âm thầm giăng sẵn.

 

Lục Hạo, Vương Quyên – tận thế của các người, đến rồi.

 

Hôm sau, tôi và Lục Trầm Uyên đi làm như bình thường, mặt không cảm xúc.

 

Không ai nhắc đến Dao Dao, nhưng nỗi lo như tảng đá nặng trĩu đè lên n.g.ự.c.

 

Cứ vài phút, tôi lại lén nhìn điện thoại một lần. Tay thì làm việc, nhưng đầu óc chưa từng rời khỏi hình bóng con gái.

 

Lục Trầm Uyên cũng không khá hơn. Cả ngày anh bứt rứt như người bị nhốt. Đến mức ký hợp đồng còn viết nhầm tên khách hàng.

 

Tôi biết — anh đang cố chịu đựng.

 

Cũng giống tôi thôi.

 

5 giờ chiều.

 

Chỉ còn 3 tiếng nữa là đến giờ mà chị dâu đặt ra.

 

Cuối cùng, điện thoại tôi cũng rung lên.

 

Tin nhắn từ anh họ. Chỉ đúng một chữ: “Ổn.”

 

Dây thần kinh căng như dây đàn suốt hai ngày qua, rốt cuộc cũng chùng xuống một chút.

 

Tôi nhắn cho Lục Trầm Uyên: Tan làm đến thẳng đồn công an thành phố.

 

Rồi tôi đi vào phòng sếp, nộp đơn xin nghỉ việc.

 

“Hạ Nhuận Nhuận? Em đang đùa gì vậy? Công ty đang rất cần người có năng lực như em!”

 

“Xin lỗi. Tôi cần thời gian dài để giải quyết việc gia đình.”

 

Tôi cúi đầu, giọng không cao, nhưng dứt khoát.

 

“Sếp đã giúp tôi rất nhiều. Tôi biết ơn.”

 

Sếp vẫn muốn giữ lại, nhưng tôi đã quyết.

 

Bước ra khỏi cổng công ty, tôi ngẩng đầu nhìn trời.

 

Màu hoàng hôn đỏ rực, đẹp đến nao lòng, nhưng cũng giống như đoạn kết của một trận chiến.

 

Tôi lái xe đến thẳng cổng đồn công an. Lục Trầm Uyên đứng đó, vẻ mặt bồn chồn.

 

“Vợ ơi, sao rồi? Dao Dao đâu?”

 

Tôi không trả lời. Chỉ kéo anh vào trong.

 

Tại phòng tiếp dân, chúng tôi gặp cảnh sát phụ trách vụ án cùng luật sư Lão Trương.

 

“Anh Lục, chị Hạ, dựa vào toàn bộ bằng chứng hai người cung cấp, và thông tin từ nhóm trinh sát, công an thành phố X đã bắt giữ ba nghi phạm — Lục Hạo, Vương Quyên và mẹ anh vào lúc 16 giờ 30 chiều nay.”

 

“Đồng thời, cũng đã giải cứu thành công bé Dao Dao.”

 

Nghe tới đó, chân Lục Trầm Uyên mềm nhũn, suýt ngã gục tại chỗ.

 

Tôi cố giữ bình tĩnh, ôm lấy anh.

 

“Dao Dao… con tôi có sao không?” – Tôi run giọng.

 

“Bé không bị thương, chỉ hơi hoảng loạn. Hiện đang được nhân viên an ninh chăm sóc, sắp được đưa về.”

 

Cảnh sát trấn an.

 

“Nhưng…” – Giọng anh ta nghiêm lại – “tại hiện trường còn phát hiện thêm một vấn đề nghiêm trọng khác.”

 

Tôi và Lục Trầm Uyên nhìn nhau.

 

“Chúng tôi tìm thấy phỉnh c.ờ b.ạ.c, sổ ghi nợ, bằng chứng cá cược online. Lục Hạo đã thú nhận — làm ăn thua lỗ, sa vào c.ờ b.ạ.c, nợ ngập đầu.”

 

“Hai trăm ngàn tiền mẹ đưa, đã đốt sạch.”

 

“Bắt Dao Dao để… tống tiền, trả nợ.”

 

Tôi c.h.ế.t lặng.

 

Thì ra — chiếc xe mới, những bữa tiệc sang chảnh, khoe mẽ mạng xã hội... chỉ là kịch bản bẩn thỉu để tiếp tục moi tiền.

 

“Bọn họ sẽ bị xử thế nào?” – Lục Trầm Uyên hỏi, giọng cạn khô.

 

Luật sư Lão Trương trả lời:

 

“Tội bắt cóc có tổ chức, động cơ tiền bạc. Lục Hạo dính thêm c.ờ b.ạ.c, án tối thiểu trên 10 năm là chắc chắn.”

 

“Vương Quyên – chủ mưu, giọng trong ghi âm, lập mưu tống tiền – mười hai năm.”

 

“Mẹ anh — không tham gia trực tiếp, nhưng biết rõ, vẫn im lặng, giữ bé. Cấu thành đồng phạm. Vì cao tuổi, hưởng án ba năm tù, cho treo bốn năm.”

 

Một nhà ba người — tan nát.

 

Không, đó không phải gia đình.

 

Chỉ là một ổ rác, núp bóng tình thân.

 

Phòng nghỉ đồn công an.

 

Dao Dao vừa thấy tôi, lập tức òa khóc, chạy lao vào lòng.

 

“Ba ơi! Mẹ ơi!”

 

Tôi ôm c.h.ặ.t con, nước mắt vỡ oà.

 

Lục Trầm Uyên cũng ôm lấy hai mẹ con, người đàn ông cao mét tám, lần đầu tiên bật khóc như đứa trẻ.

 

Dao Dao không bị thương ngoài da, nhưng trong lòng đã bị cắt rạch thành trăm mảnh.

 

Con bé ôm tôi cứng ngắc, như sợ tôi biến mất.

 

Miệng cứ lặp đi lặp lại:

 

“Bà là người xấu… bác cũng là người xấu… không cho con gọi mẹ…”

 

Mỗi lời như một nhát d.a.o cứa vào tim.

 

Sau khi trấn an con, chúng tôi phối hợp ghi lời khai.

 

Tôi kể lại hết: cách chuyển tiền đ.á.n.h lạc hướng, nhờ đội PCCC phối hợp kiểm tra an toàn khu nghỉ dưỡng, tạo điều kiện cho cảnh sát đột kích.

 

Cán bộ công an nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn.

 

“Chị Hạ — rất tỉnh táo và can đảm. Nếu manh động, hậu quả không lường được.”

 

Tôi chỉ cười.

 

Can đảm gì chứ… chỉ là một người mẹ bị ép đến đường cùng, phải phản kháng thôi.

 

Vụ án kết thúc nhanh hơn tưởng tượng.

 

Lục Hạo — 15 năm.

 

Vương Quyên — 12 năm.

 

Mẹ chồng — đồng phạm, 3 năm tù, cho treo 4 năm.

 

Và điều khốn nạn nhất — là màn diễn cuối của mẹ chồng tôi.

 

Lên tòa, bà khóc như đứt ruột, nói không biết gì, bị con dâu gạt.

 

Nhưng…

 

Dao Dao kể lại: “Con khóc đòi về với mẹ, bà nội không cho. Bà nói, bố mẹ bỏ con rồi, con phải sống với bà.”

 

Một câu nói, đập tan toàn bộ màn kịch.

 

Án treo, nhưng bà mãi mãi mang danh tội phạm.

 

Sau phiên tòa, dì gọi cho tôi.

 

Giọng dì mệt mỏi, không còn chút kiêu căng nào:

 

“Nhuận Nhuận, dì xin cháu… tha cho mẹ cháu một con đường. Bà ấy già rồi. Cháu không thể vì A Mặc mà bỏ qua sao?”

 

Tôi bình tĩnh cắt lời:

 

“Dì ơi, đây là án hình sự, tôi không có quyền rút đơn.”

 

“Thứ hai — ngay lúc bà ta đồng lõa bắt Dao Dao, bà ta đã c.h.ế.t trong lòng tôi rồi.”

 

“Thứ ba — nếu thương thì dì nên đi thăm nom thường xuyên. Dù sao, người thân duy nhất còn có thể chịu nổi mặt bà ta, chắc chỉ còn dì thôi.”

 

Tôi dứt khoát cúp máy.

 

Cơn ác mộng — kết thúc.

 

Thế giới… cuối cùng cũng yên bình trở lại.

 

Cuộc sống như thể được ai đó nhấn nút “reset”.

 

Mọi thứ quay lại quỹ đạo – nhưng không còn như trước nữa.

 

Lục Trầm Uyên nghỉ việc.

 

Chuyện Dao Dao bị bắt cóc, dù vợ chồng tôi cố giấu kín, vẫn bị rò rỉ ra ngoài. Công ty cũ đầy rẫy những ánh mắt thương hại và soi mói, khiến anh không muốn tiếp tục.

 

Anh chuyển sang một công ty mới – áp lực hơn, bận rộn hơn, nhưng anh trở nên tập trung và quyết liệt hẳn.

 

Bỏ t.h.u.ố.c, tập thể d.ụ.c, sống kỷ luật.

(Hết Chương 9)


Bình luận

Loading...