Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 8



“Em đừng hoảng!” Anh nói nhanh, gần như gào lên.

“Anh vừa hỏi cô giáo. Cô bảo có một người tự xưng là bà nội của Dao Dao tới đón con. Bà ta nói đúng tên Dao Dao, nói đúng cả thông tin của hai vợ chồng mình nên cô giáo không nghi ngờ!”

 

Bà ta!

 

Máu toàn thân tôi như dồn lên đầu rồi đông cứng lại.

 

“Báo công an!” Tôi chộp chìa khóa xe, lao ra ngoài, giọng run rẩy.

“Em về quê ngay. Anh báo công an, rồi đến nhà họ tìm!”

 

Tôi chưa từng lái xe nhanh đến thế trong đời. Vượt đèn đỏ, lạng xe, mọi thứ trước mắt chỉ còn là một vệt mờ.

 

Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Dao Dao không được xảy ra chuyện.

 

Tôi gọi cho Lục Hạo — không nghe máy.

Gọi cho chị dâu — thuê bao tắt máy.

 

Tim tôi chìm xuống đáy vực.

 

Hơn một tiếng đường, tôi chạy chưa tới bốn mươi phút đã đến nơi. Xe còn chưa tắt máy, tôi đã lao xuống, đập cửa như điên.

 

“Mở cửa! Lục Hạo! Vương Quyên! Trả con gái tôi lại đây!”

 

Không ai trả lời.

 

Đúng lúc tôi gần như sụp xuống, bác Trương hàng xóm chạy ra.

 

“Ơ… Nhuận Nhuận à? Đừng đập nữa. Sáng nay cả nhà họ đi rồi. Nói là đi thăm họ hàng, mẹ chồng con cũng đi cùng.”

 

Toàn thân tôi lạnh ngắt.

 

Không ở nhà.

 

Vậy Dao Dao ở đâu?

 

Điện thoại reo — số lạ.

 

Giọng chị dâu vang lên, chua ngoa và đắc ý:

 

“Ôi chà, em dâu, tới quê nhanh ghê ha.”

 

“Vương Quyên! Dao Dao đâu!” Tôi gào lên.

 

“Bình tĩnh nào. Dao Dao ổn lắm.” Cô ta cười.

“Bà nội đưa cháu đi chơi thôi, có phạm pháp đâu. Bọn chị đang ở ngoài tỉnh, phong cảnh đẹp lắm.”

 

“Các người muốn gì?”

 

“Rất đơn giản.” Giọng cô ta trầm xuống, đầy uy h.i.ế.p.

“Hai lựa chọn.”

 

“Một: xé thỏa thuận nuôi dưỡng. Từ giờ mẹ chồng cô, nhà cô lo hết.”

 

“Hai: đưa hai trăm ngàn. Xem như tiền giữ hộ con gái.”

 

“Chuyển xong, Dao Dao về nguyên vẹn.”

 

“Nằm mơ!” Tôi run lên vì giận.

 

“Không mơ đâu.” Cô ta cười lạnh.

“Tôi cho cô một ngày. Ngày mai giờ này chưa có câu trả lời… thì đừng trách.”

 

“À, đừng báo công an. Cảnh sát coi là mâu thuẫn gia đình thôi.”

 

“Nhưng nếu cô ép chúng tôi, ôm Dao Dao chui vào rừng sâu núi thẳm… thì cả đời này cô đừng mong gặp lại con gái nữa.”

 

Cúp máy.

 

Tôi đứng giữa sân nhà trống rỗng, tay chân mềm nhũn.

 

Chúng không phải người.

 

Chúng là ác quỷ.

 

Tôi không biết mình về lại thành phố bằng cách nào.

 

Điện thoại của Lục Trầm Uyên gọi tới không biết bao nhiêu lần, tôi đều không nghe.

 

Đến nhà, anh lao tới, mặt tái mét:

 

“Dao Dao đâu?!”

 

Tôi thuật lại toàn bộ.

 

Anh đ.ấ.m mạnh vào tường, mu bàn tay rách toạc.

 

“Cầm thú! Chúng là cầm thú!”

 

“Lỗi của anh… tất cả là lỗi của anh…”

 

Anh nắm c.h.ặ.t vai tôi, giọng hoảng loạn:

 

“Phải làm sao bây giờ?”

 

Tôi hít sâu, ép mình bình tĩnh.

 

“Đã báo công an chưa?”

 

“Báo rồi… nhưng bọn họ tắt máy, không định vị được.”

 

“Không được để bọn họ biết mình báo công an.” Tôi nói chậm rãi.

 

“Đưa tiền cho họ?” Anh run giọng.

 

“Không.” Tôi lắc đầu.

“Tiền không đưa. Thỏa thuận càng không.”

 

“Vì nếu nhượng bộ, Dao Dao sẽ thành con tin cả đời.”

 

Tôi mở laptop, gõ liên hồi.

 

“Thời đại này, dấu vết không xóa sạch được.”

 

Tôi lần ra tài khoản phụ của chị dâu.

 

Ảnh bìa — logo khu nghỉ dưỡng.

 

“Tìm thấy rồi.” Tôi xoay màn hình.

 

Là một resort suối nước nóng ở tỉnh bên.

 

Tôi gọi điện cho anh họ — dân điều tra tư nhân.

 

Cúp máy, tôi nhìn Lục Trầm Uyên, ánh mắt lạnh lẽo.

 

“Chúng muốn tiền?”

 

“Được.”

 

“Tôi sẽ cho.”

 

“Nhưng xem chúng có đủ mạng để cầm hay không.”

 

 

Tôi không kể hết kế hoạch cho Lục Trầm Uyên biết.

 

Không phải tôi không tin anh. Nhưng một số việc, anh quá mềm lòng để ra tay.

 

Còn tôi thì không.

 

Bọn họ đã động vào điểm mù của tôi. Vậy thì phải trả đủ, trả hết, không sót một xu.

 

Hiệu suất của anh họ tôi cực nhanh.

 

Chưa đầy ba tiếng, tôi đã nhận được đầy đủ toàn bộ thông tin: tên khu nghỉ dưỡng, địa chỉ cụ thể, số phòng bọn chúng đang ở, kèm theo ảnh chụp từ xa.

 

Trong ảnh, chị dâu cười hớn hở, giả nhân giả nghĩa đút bánh cho Dao Dao, mẹ chồng thì ngồi bên, mặt lạnh như đá.

 

Dao Dao không có dấu hiệu bị thương, nhưng gương mặt con bé... không hề có nổi một nụ cười.

 

Chỉ có đôi mắt là đỏ hoe, hoang mang và sợ hãi đến tột độ.

 

Nhìn tấm ảnh ấy, toàn bộ sự mềm yếu cuối cùng trong tôi cũng biến mất.

 

“Vợ ơi, giờ mình đi luôn chứ?” – Lục Trầm Uyên đã thay đồ xong, dáng vẻ như sắp xông trận.

 

“Không.” Tôi kéo anh lại, ánh mắt dứt khoát.

 

“Tại sao?” Anh nôn nóng.

 

“Nếu chúng ta xuất hiện, chẳng khác nào đ.á.n.h động chúng. Chúng sẽ cảnh giác, thậm chí còn có thể giấu Dao Dao đi chỗ khác. Lúc đó, chẳng những không cứu được con mà còn hỏng việc.”

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng:

 

“Giờ quyền chủ động trong tay chúng ta. Việc cần làm là kéo chúng vào bẫy, không phải manh động.”

 

Tôi đưa anh chiếc thẻ ngân hàng chứa năm mươi ngàn.

 

“Anh đến ngân hàng, chuyển hết số tiền này vào tài khoản chị dâu. Chia làm năm lần, mỗi lần mười ngàn. Dùng hình thức nạp tiền không cần thẻ, không để lại dấu vết.”

 

“Chuyển tiền cho tụi nó?!” Anh nhíu mày.

 

“Đúng.” Tôi gật đầu không do dự.

 

“Chúng cần tiền, thì mình cho — cho mồi, để chúng tưởng mình sợ rồi, bắt đầu nhượng bộ, đang cố xoay tiền.

 

Chỉ có vậy, chúng mới hạ cảnh giác.”

 

Sau đó, tôi gọi vào số lạ mà chị dâu từng dùng.

 

Điện thoại reo rất lâu mới có người nhấc máy.

 

“Quyết định xong chưa?” – Giọng con mụ đó vẫn đầy vẻ trên cơ.

 

“Hai trăm ngàn nhiều quá… tôi chưa xoay đủ ngay được...” – Tôi cố tình giả vờ mệt mỏi, nghẹn ngào – “Tôi vừa gửi năm mươi ngàn vào tài khoản chị. Nhận trước đi. Còn lại… tôi cố vay mượn thêm. Chị cho tôi thêm một ngày, tôi hứa… đúng tám giờ tối mai sẽ chuyển nốt.”

 

Im lặng vài giây. Rồi tôi nghe được tiếng cười khẩy đầy thỏa mãn của ả.

 

“Biết điều đấy. Được, cho mày thêm một ngày. Nhớ kỹ — đừng giở trò. Tám giờ tối mai mà tiền không vào… hậu quả tự gánh.”

(Hết Chương 8)


Bình luận

Loading...