Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 7



“Ừ.” Anh uống nước, giọng điềm tĩnh.

 

“Anh đặt thỏa thuận lên bàn, nói thẳng: hôm nay chỉ có hai đường — hoặc ký, hoặc ra tòa.

 

Nếu ký, anh chỉ lấy lại 50 ngàn coi như ứng trước chi phí viện lớn. Mười lăm vạn còn lại anh xóa nợ.

 

Không ký — thì ra tòa cả gói, kiện luôn tội l.ừ.a đ.ả.o, lợi dụng mẹ ruột và em ruột để chiếm đoạt tài sản.

 

Ngay lúc đó, em gọi điện. Mẹ và chị dâu bật loa ngoài. Cả đống họ hàng nghe được hết.

 

Đặc biệt là đoạn em nói sẽ đòi lại cả 15 vạn chi phí — mặt bọn họ tái mét. Những kẻ vừa nãy còn gân cổ c.h.ử.i anh, phút chốc im như ch.ó câm.”

 

Tôi mím môi.

 

“Anh cả kéo anh ra xin xỏ: đừng đòi lại tiền nữa, đừng lôi ra tòa. Ký hết. Về sau sẽ không dính dáng gì đến chúng ta.”

 

Giọng anh trầm hẳn xuống:

 

“Mẹ thì khóc c.h.ử.i anh bất hiếu. Là anh cả nắm tay bà, ép bà điểm chỉ.”

 

Tôi im lặng thật lâu.

 

Tôi biết, dấu vân tay đỏ kia không chỉ là xác nhận pháp lý. Mà còn là nhát d.a.o cuối cùng c.h.ặ.t đứt sợi dây mẫu t.ử.

 

Tôi khẽ hỏi: “Anh có hối hận không?”

 

Lục Trầm Uyên lắc đầu. Anh nhìn Dao Dao đang chơi trong phòng khách, ánh mắt dịu dàng khôn tả:

 

“Không hối hận. Chỉ tiếc vì không làm điều này sớm hơn.

 

Anh xin lỗi, vì để em phải chịu đựng suốt bao năm qua.”

 

Tôi tựa vào vai anh, lặng lẽ lắc đầu.

 

Cuối cùng… mọi thứ cũng khép lại.

 

Hôm sau, chị dâu âm thầm đổi chế độ xem bài trên mạng xã hội thành “chỉ bạn bè trong 3 ngày”.

 

Ít hôm sau, có người thấy chiếc SUV trắng mới cáu của chị ta nằm chỏng chơ ở chợ xe cũ.

 

Nghe nói là làm ăn thua lỗ, phải bán xe trả nợ.

 

Thật hay không, chúng tôi không buồn quan tâm.

 

Cuộc sống của gia đình tôi — cuối cùng cũng yên bình.

 

Không còn mớ điện thoại phiền toái vô nghĩa.

 

Không còn kiểu "tình thân" ăn bám trá hình.

 

Không còn ai lấy danh hiếu đạo để chèn ép chúng tôi nữa.

 

Tôi đem cuốn sổ ghi chép 5 năm trời, thả vào máy hủy tài liệu.

 

Đã đến lúc chấm dứt.

 

Tôi bắt đầu lên kế hoạch mua nhà gần trường Dao Dao. Tuy mất đi hai trăm ngàn, nhưng với thu nhập của hai vợ chồng, chỉ cần cố thêm một hai năm nữa, không phải chuyện không thể.

 

Tôi tưởng rằng — mọi chuyện đã khép lại.

 

Chúng tôi và gia đình bên chồng, từ nay như hai đường thẳng — không bao giờ giao nhau.

 

Nhưng tôi đã lầm.

 

Một tháng sau, kẻ tôi chẳng ngờ tới nhất, lại mò tới trước công ty tôi.

 

Lục Hạo.

 

Trông anh ta tiều tụy như vừa bị cuộc đời đ.ấ.m cho sấp mặt. Râu ria tua tủa, mắt hõm sâu, hoàn toàn không còn chút kiêu căng hung hăng nào của mùng Một Tết.

 

“Hạ Nhuận Nhuận, nói chuyện với anh một lát đi.” Anh ta chặn tôi lại, giọng khản đặc.

 

Tôi hẹn gặp Lục Hạo ở quán cà phê dưới công ty.

 

“Có gì thì nói nhanh.” Tôi khuấy ly cà phê, giọng lạnh tanh. “Giờ nghỉ trưa của tôi chỉ có đúng nửa tiếng.”

 

Lục Hạo ngồi đối diện, hai tay vò vào nhau, dáng vẻ lúng túng đến mức khó coi. Hoàn toàn không còn chút hống hách, vênh váo của mấy tháng trước.

 

“Hạ Nhuận Nhuận… em dâu…” Anh ta mở miệng, giọng nghèn nghẹn như nuốt phải xương cá. “Anh biết… trước đây anh sai. Chị dâu em cũng vậy. Bọn anh… bị lòng tham làm mờ mắt.”

 

Tôi không đáp. Tôi muốn xem hôm nay anh ta còn có thể diễn được tới mức nào.

 

“Mẹ… dạo này không ổn.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự cầu xin. “Từ sau khi ký thỏa thuận, bà ấy như biến thành người khác. Không ra khỏi nhà, không nói chuyện với ai, ăn uống thất thường. Mấy hôm trước còn lén đi lang thang ngoài đường, suýt nữa bị xe tông.”

 

“Bọn anh sợ quá, đưa mẹ đi khám. Bác sĩ nói… có dấu hiệu trầm cảm.”

 

Tay tôi cầm ly cà phê khẽ khựng lại một giây, rồi lại bình thản như cũ.

 

“Bọn anh biết sai rồi. Thật sự biết sai rồi.” Giọng anh ta run run, như sắp khóc. “Còn tiền… hai trăm ngàn đó, bọn anh không trả nổi nữa. Làm ăn thua lỗ, xe bán rồi, giờ nợ ngập đầu.”

 

“Anh với chị dâu… lo thân còn không xong, thật sự không còn sức mà chăm sóc mẹ. Mẹ như vậy, bọn anh chỉ sợ xảy ra chuyện.”

 

Anh ta móc từ túi ra một thẻ ngân hàng, đẩy về phía tôi bằng động tác vô cùng cẩn trọng.

 

“Trong này có hai mươi ngàn. Là toàn bộ số tiền bọn anh vét được.” Anh ta gần như van xin.

“Hạ Nhuận Nhuận, coi như anh cầu em. Nể tình mẹ và A Mặc dù sao cũng là mẹ con… em đón mẹ về chăm đi. Tiền t.h.u.ố.c thang, sau này dưỡng già, bọn anh giao hết cho tụi em.”

 

“Chỉ cần… chỉ cần em chịu đưa mẹ về.”

 

Tôi nhìn chiếc thẻ trên bàn, rồi nhìn gương mặt đầy hai chữ trốn tránh của Lục Hạo, không nhịn được bật cười.

 

“Anh cả.” Tôi ngẩng đầu, giọng lạnh như băng. “Anh đang diễn kịch cho tôi xem à?”

 

Anh ta giật mình. “Không! Anh nói thật mà!”

 

“Thật?” Tôi đặt ly cà phê xuống, nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Mẹ có trầm cảm hay không, tôi không dám kết luận. Nhưng tôi biết rất rõ một chuyện.”

 

“Chăm sóc một người già tinh thần không ổn định — mệt mỏi, tốn tiền, hao sức, và dày vò người ta đến mức nào.”

 

“Trước đây, các người coi mẹ như cái cây ATM, như lá bài chủ chốt để vò tiền vợ chồng tôi. Bây giờ cây ATM hỏng rồi, lá bài biến thành gánh nặng… các người liền muốn vứt sang tay chúng tôi gánh thay?”

 

Mặt Lục Hạo đổi màu liên tục. Tôi nói trúng tim đen.

 

“Tôi nói thẳng cho anh biết — không có chuyện đó.” Tôi cắt ngang, không để anh ta mở miệng.

“Thỏa thuận trắng mực đen ghi rõ: chăm sóc mẹ là trách nhiệm của các người. Đó là cái giá các người phải trả để đổi lấy hai trăm ngàn.”

 

“Nếu thấy mệt, thấy phiền, cũng được.” Tôi nhún vai.

“Trả lại đủ hai trăm ngàn. Gốc lẫn lãi, không thiếu một xu.”

 

“Chúng tôi lập tức đón mẹ về. Cam đoan từ nay về sau, các người không phải nhìn thấy bà nữa.”

 

“Bọn anh không có tiền!” Lục Hạo cuống lên.

 

“Không có tiền?” Tôi bật cười lạnh.

“Không có tiền thì gánh trách nhiệm đi. Lúc các người lấy tiền mua xe, ăn tiệc, khoe mẽ trên mạng, sao không nghĩ tới ngày hôm nay?”

 

“Trên đời này không có bữa trưa miễn phí. Càng không có chuyện chỉ hưởng lợi mà không chịu khổ.”

 

Tôi đứng dậy, cầm túi xách.

 

“Anh cả, đừng tìm tôi nữa. Có thời gian thì về mà chăm mẹ anh cho đàng hoàng.”

 

“Dù sao đó cũng là người mẹ mà anh đã ‘hiếu thảo’ bằng đúng hai trăm ngàn.”

 

Tôi xoay người rời đi, bỏ lại anh ta ngồi c.h.ế.t lặng, mặt xám như tro.

 

Tôi tưởng thế là đủ dứt khoát.

 

Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá quá cao nhân tính của họ.

 

Không dám động vào tôi nữa — họ liền quay sang nhắm vào Dao Dao.

 

Chuyện xảy ra vào một chiều thứ Sáu.

 

Hôm đó tôi có cuộc họp đột xuất, nên nhờ Lục Trầm Uyên đi đón Dao Dao ở trường mẫu giáo.

 

Cuộc họp chưa kết thúc, điện thoại tôi đã rung lên.

 

Giọng anh hoảng loạn đến mức méo hẳn đi:

 

“Vợ ơi! Dao Dao… không thấy đâu nữa rồi!”

 

Đầu tôi “ong” một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.

(Hết Chương 7)


Bình luận

Loading...