Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Nhận Diện Khuôn Mặt

Chương 3



“Con… con đi học mà.”

“Còn dám nói dối nữa hả!”

Tôi ném thẳng bằng chứng từ điện thoại ra trước mặt nó.

“Cô giáo chủ nhiệm của con nói, trường hoàn toàn không tổ chức chuyến học tập trải nghiệm nào cả. Vậy ba triệu thím đưa con đâu rồi?”

Thấy bị vạch trần, Tiểu Kiệt dứt khoát không thèm giả bộ nữa.

“Con tiêu hết rồi! Có ba triệu thôi mà! Nhà thím đâu có thiếu gì số tiền đó!”

Tôi tức đến toàn thân run rẩy: “Không phải chuyện tiền bạc! Con đã hứa với thím là không được nói dối nữa cơ mà!”

“Ai bảo thím keo kiệt, nhà có nhiều tiền như vậy cũng không chịu cho con tiền tiêu vặt.”

Nhìn bộ dạng ngang ngược đầy lý lẽ của nó, tôi hoàn toàn thất vọng.

“Thu dọn đồ đạc đi, thím đưa con về lại nhà.”

Nghe đến đây, mặt Tiểu Kiệt tái mét.

“Con biết sai rồi thím ơi! Con không dám nữa đâu!”

Nó lại giở chiêu cũ: “Con chỉ nhất thời hồ đồ thôi mà, bạn nào cũng đi, nếu con không đi thì sẽ bị chê cười…”

Nhưng lần này, tôi không để nó lừa nữa.

Tôi gọi điện cho chị dâu, báo rằng hôm nay sẽ đưa Tiểu Kiệt về.

Chị dâu vừa xin lỗi rối rít, vừa nói thời gian qua đã làm phiền tôi quá nhiều.

Thật ra, anh chị tôi đều là người tốt.

Chỉ là đứa nhỏ này…

Đúng lúc tôi đang xếp hành lý của Tiểu Kiệt vào cốp xe, điện thoại lại đổ chuông — là chị dâu gọi tới.

Chị vừa khóc vừa nói: “Vũ Ninh à… vì chuyện của thằng nhóc này, chị làm việc không tập trung, bị thương ở tay, giờ thì mất cả việc rồi…”

Chị dâu khóc rất lâu, nghe mà thấy nghèn nghẹn trong lòng.

Tôi do dự hồi lâu: “Thôi được… cứ để nó ở lại đây thêm một thời gian nữa.”

Tôi bảo Tiểu Kiệt vào phòng suy nghĩ lại hành vi, còn mình ngồi trên sofa, trong lòng ngổn ngang hối hận vì đã đồng ý chuyện này ngay từ đầu.

Chồng tôi về nhà, biết đầu đuôi câu chuyện, chỉ im lặng rất lâu, sau đó mới nói một câu: “Em vẫn quá mềm lòng. Đứa trẻ này… em không dạy nổi đâu.”

Tôi biết chứ.

Tôi chẳng qua là nể mặt anh chị mà thôi.

Tôi chỉ còn biết tự an ủi: “Nó đã bị dạy cho một bài học rồi, chắc sau này sẽ không dám nữa.”

Quả thật sau chuyện đó, Tiểu Kiệt ngoan ngoãn hơn hẳn.

Cả cô giáo cũng nói dạo gần đây nó học hành chăm chỉ hơn.

Tôi tưởng rằng nó thật sự đã biết sai.

Tôi không ngờ, gan nó lại to đến mức này!

Hôm đó tôi đang họp ở công ty, đột nhiên app theo dõi camera trên điện thoại hiện thông báo có chuyển động lạ.

Tôi lén mở lên xem, chỉ thấy Tiểu Kiệt lén lút lẻn vào phòng ngủ chính của vợ chồng tôi, đi thẳng tới bàn trang điểm.

Nó nhìn quanh một lượt, rồi mở ngăn kéo dưới cùng — chỗ tôi cất đồ trang sức.

Chỉ thấy nó lục lọi một chút, rất nhanh đã lấy ra một sợi dây chuyền vàng, nhét thẳng vào túi áo đồng phục, rồi ung dung rời khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác máu trong người mình đông cứng lại.

Cuộc họp còn chưa kết thúc, tôi đã không thể ngồi yên, xin phép lãnh đạo rồi vội vã chạy về nhà.

Vừa mở cửa ra, tôi thấy Tiểu Kiệt đang ngồi trong phòng học bài.

Vừa thấy tôi, nó ngẩng đầu lên cười ngây ngô: “Ủa, sao hôm nay thím về sớm vậy?”

Tôi không đáp, đi thẳng vào phòng ngủ chính, mở ngăn kéo đựng trang sức.

Quả nhiên — sợi dây chuyền vàng mẹ tôi tặng khi xuất giá — đã biến mất.

“Sợi dây chuyền mất rồi? Không lẽ có trộm vào nhà? Không được, phải báo công an ngay, coi có mất thêm gì nữa không!”

Tiểu Kiệt từ trong phòng chạy ra, trong mắt loé lên một tia hoảng sợ.

“Đừng báo công an! Thím ơi, có khi thím để nhầm chỗ rồi đó, tìm lại kỹ xem sao!”

“Tôi đã lục tung hết rồi, không thấy.”

Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho công an, thì Tiểu Kiệt vội vàng lao tới giữ lấy tay tôi.

“Thím ơi, đừng báo… con… con biết ai lấy rồi.”

“Ồ? Là ai?”

Chỉ cần nó chịu chủ động thừa nhận, tôi có thể bỏ qua, miễn là trả lại sợi dây chuyền.

Ánh mắt Tiểu Kiệt đảo qua đảo lại, ấp a ấp úng một lúc lâu rồi đột nhiên chỉ tay về phía phòng của Đoá Đoá:

“Lúc con tan học về, con thấy Đoá Đoá có vào phòng thím, có khi là em lấy ra chơi đó.”

Tôi không nhịn được mà bật cười lạnh trong lòng.

Sáng nay Đoá Đoá đi mẫu giáo từ sớm, đến giờ còn chưa về nhà!

“Thật đó, là em ấy!”

Tiểu Kiệt mặt đỏ bừng vì gấp gáp: “Con tận mắt thấy mà! Em còn giấu sợi dây chuyền trong thùng đồ chơi nữa, thím không tin thì đi kiểm tra đi!”

Nhìn dáng vẻ ngang nhiên bịa chuyện, tôi hoàn toàn lạnh lòng với nó.

Đứa trẻ này… từ gốc đã hỏng rồi!

7

Sau đó, nó quả thật “lấy” sợi dây chuyền từ phòng Đoá Đoá ra, giả vờ như để chứng minh lời mình là thật.

Nhưng tôi đã xem camera, sao lại không biết nó đang giở trò gì?

Rõ ràng là không muốn chuyện bị lộ lớn nên mới vội vàng trả lại dây chuyền.

Một đứa trẻ như vậy cứ tùy tiện ra vào nhà tôi, quả thật khiến tôi cảm thấy bất an.

May mà sắp đến kỳ nghỉ hè.

Chỉ cần cố thêm nửa tháng nữa là có thể đưa nó về lại.

Nhưng mà, cánh cửa nhà này… không thể để nó muốn ra vào thế nào cũng được nữa.

Tôi lập tức gọi thợ đến thay khóa.

Hai tiếng sau, cửa chính đã được thay bằng khóa thông minh.

Tôi lần lượt cài đặt nhận diện khuôn mặt cho tôi, chồng tôi và Đoá Đoá, duy chỉ bỏ qua Tiểu Kiệt.

Hôm sau, Tiểu Kiệt đi học về, đứng trước cửa như thường lệ lấy chìa khóa ra mở, nhưng mãi không mở được.

Nó thử đi thử lại mấy lần đều thất bại, cuối cùng đành phải gõ cửa.

Vừa vào nhà, nó đã hỏi ngay:

“Thím ơi, sao khóa bị sao vậy? Con mở không được.”

Tôi thản nhiên đáp: “À, thím vừa thay khóa thông minh rồi, giờ dùng nhận diện khuôn mặt.”nữa, thím cài nhận diện mặt con vô luôn nha!”

Tôi hờ hững nói: “Không cần đâu, con gõ cửa là được rồi.”

“Vậy bất tiện lắm… con có thể—”

“Con sắp về lại nhà rồi, không cần cài thông tin. Sau này muốn vào nhà thì bấm chuông, thím sẽ mở cửa cho.”

Nó đứng im ở cửa, nắm chặt tay, không nói lời nào.

Cuối cùng chẳng nói thêm tiếng nào, chỉ quay người đi vào phòng, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Tôi nhìn cánh cửa đang đóng chặt, trong lòng rất rõ — với tính cách của nó, tuyệt đối sẽ không để yên.

Chỉ là tôi không ngờ… chuyện đó lại đến nhanh như vậy.Hôm đó là tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của mẹ chồng.

Trong nhà có rất nhiều họ hàng đến, phòng khách chật ních người, ai nấy cười nói rôm rả, không khí vô cùng náo nhiệt.

Mẹ chồng mặc đồ mới, ngồi trên ghế sofa đón nhận lời chúc của mọi người, nét mặt tươi cười rạng rỡ.

Ngay lúc đó, Tiểu Kiệt bất ngờ từ trong phòng chạy ra, vừa khóc vừa lao về phía mẹ chồng:

“Bà nội ơi! Bà phải làm chủ cho con!”

Cả phòng im bặt trong giây lát, mọi người đều sững người nhìn về phía nó.

“Cháu ngoan của bà, sao vậy con?”

Mẹ chồng tôi thương nó nhất vì đó là đứa cháu trai duy nhất trong nhà, nghe vậy thì cuống lên.

“Bà nội không biết đâu, con sống ở nhà thím khổ lắm!”

Tiểu Kiệt gào khóc không ngớt:

“Thím không cho con ăn cơm, bắt con ngủ dưới đất, còn vứt hết đồ của con đi, nói là đồ dơ làm bẩn nhà thím!”

“Thím còn bắt con làm chó cho con gái thím chơi, con không chịu thì bị đánh! Giờ đến cả cửa cũng không cho con vào! Cả nhà đều được cài nhận diện khuôn mặt, chỉ riêng con bị bỏ ra!”

“Ngày nào con cũng phải quỳ ngoài cửa, sủa như chó mới được vô nhà! Nhà này coi con không bằng người! Bà nội ơi, con không muốn ở đây nữa, con muốn về nhà…”

Lời nó vừa dứt, cả phòng khách liền nổ tung như một tổ ong vỡ.

“Sao Tiểu Vũ có thể đối xử với trẻ con như vậy?”

“Đúng đó, ba mẹ không bên cạnh, đứa nhỏ đáng thương biết bao nhiêu.”

“Cùng là họ hàng, người ta gửi con tới nhà, không nói chuyện ăn uống đầy đủ thì thôi, sao lại còn ngược đãi con nít như vậy chứ?”

8

Chị dâu Hà Huệ Phương vừa bước vào cửa đã thấy con trai mình khóc lóc thảm thiết, liền lao đến ôm chặt Tiểu Kiệt vào lòng.

“Trời ơi con ơi, mẹ xin lỗi con!”

“Nếu sớm biết nó là thứ đàn bà độc ác như vậy, mẹ có chết cũng không để con sang đây chịu khổ!”

Chị ta vừa đấm ngực vừa gào khóc: “Lúc đầu chị còn tưởng Tiểu Vũ là người hiểu lý lẽ, dù gì cũng là người có học, ai ngờ lòng dạ ác độc, đến cả con nít cũng không tha!”

Đám họ hàng vốn đã tin lời Tiểu Kiệt, giờ lại bị Hà Huệ Phương thổi thêm lửa, tiếng chỉ trích càng thêm dữ dội.

“Tiểu Vũ làm vậy quá đáng thật, có xứng với anh cả đang liều mạng ngoài công trình không?”

“Đến cháu ruột còn ngược đãi, sau này chắc gì đã tử tế với mẹ chồng!”

“Thôi đưa thằng bé về đi, đừng để nó khổ ở đây nữa!”

Chồng tôi tức lắm, đang định mở miệng giải thích thì bị tôi giơ tay ngăn lại.

Tôi nhẹ lắc đầu ra hiệu anh đừng manh động.

Mọi người đang phẫn nộ, có người còn đòi đăng chuyện này lên mạng để cho thiên hạ phân xử.

Tôi bật cười khẽ.

Chính tiếng cười ấy càng khiến Hà Huệ Phương giận dữ:

“Lương Vũ Ninh! Mày còn mặt mũi mà cười hả?!”

Tôi vẫn bình tĩnh nhìn chị ta:

“Nói cho cùng, mọi người nghĩ tôi ngược đãi Tiểu Kiệt, để thằng bé phải chịu uất ức đúng không?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Trẻ con thì không biết nói dối!”

Hà Huệ Phương như con gà mái xù lông, đứng chắn trước mặt Tiểu Kiệt.

“Vậy ý mọi người là: ai làm sai, thì nên chịu sự phán xét của tất cả?”

(Hết Chương 3)


Bình luận

Loading...