Nhận Diện Khuôn Mặt
Chương 2
“Em nói vậy là đồng ý rồi sao?”
Giọng chị dâu tràn đầy vui mừng, liên tục cảm ơn tôi: “Vũ Ninh, em đúng là giúp chị một việc lớn! Em yên tâm, đợi chị có lương sẽ chuyển tiền sinh hoạt cho em ngay.”
Cúp máy, tôi bàn bạc với chồng, quyết định chiều thứ Bảy lên trấn đón cháu trai Tiểu Kiệt.
Họ đã đứng chờ sẵn ở đầu ngõ, vừa thấy tôi đến, chị dâu liền kéo Tiểu Kiệt đi ra, mặt mày tươi cười.
Thấy nó đứng im không nói, chị lập tức thúc vào lưng nó: “Còn không mau chào người ta?”
Tiểu Kiệt tuy mới học lớp sáu, nhưng đã cao tận mét bảy, người cao lớn vạm vỡ.
Tôi nhìn nó một cái, lại nhìn đống hành lý to đùng bên cạnh, có lẽ xe cũng không chứa nổi.
Chỉ ở nhờ nửa năm thôi, sao lại mang cả gia sản theo như vậy?
Chị dâu vội vàng giải thích: “Em cũng biết nhà chị thế nào rồi, nên cái gì mang được là chị mang theo hết, đỡ phải tốn tiền mua lại.”
Nghe chị nói vậy, tôi chỉ thấy bản thân thật ngốc.
Tôi bảo chồng chất hết hành lý lên cốp sau rồi đưa Tiểu Kiệt về nhà.
Vừa thấy camera trong phòng khách, Tiểu Kiệt chợt hỏi: “Thím ơi, nhà mình còn gắn cả camera à?”
Tôi gật đầu: “Lúc trước Đoá Đoá còn nhỏ, thím lo xảy ra chuyện nên mới lắp.”
Nghe vậy, Tiểu Kiệt có vẻ suy nghĩ điều gì đó.
Sợ nó nghĩ ngợi nhiều, tôi vội giải thích: “Nhưng camera hư lâu rồi, chỉ là chưa dọn đi thôi.”
Dù sao thì bọn trẻ bây giờ rất coi trọng quyền riêng tư, tôi cũng không muốn nó vì chuyện nhỏ này mà khó chịu.
Tôi vào bếp chuẩn bị cơm tối, để Tiểu Kiệt và con gái vào phòng chơi cùng nhau.
Chưa được bao lâu, tiếng khóc của Đoá Đoá đã vang lên từ trong phòng.
Tôi lao vào thì thấy con bé đang ngồi bệt dưới đất khóc nức nở.
Còn Tiểu Kiệt thì đứng bên cạnh, không nói lời nào.
“Sao vậy ?”
Tiểu Kiệt lập tức đỏ mắt, cúi đầu lí nhí xin lỗi:
“Thím ơi, con xin lỗi. Con chỉ muốn chơi xếp hình với em thôi, không biết sao em lại khóc…”
Tôi nhìn sang Đoá Đoá, con bé chỉ tay vào đống xếp hình rơi tứ tung dưới đất, khóc càng to hơn.
Vẻ mặt vừa ấm ức vừa sợ hãi của Tiểu Kiệt khiến tôi đành nuốt lời sắp nói vào trong.
“Thôi được rồi, sau này chơi với em thì nhẹ nhàng chút nhé.”
Tôi xoa đầu con gái: “Đoá Đoá ngoan, để ba dẫn con xuống sân chơi một lát nhé.”
3
Tôi dẫn Tiểu Kiệt vào phòng ngủ nhỏ.
Phòng không lớn, nhưng ánh sáng rất tốt.
“Sau này đây sẽ là phòng của con, thiếu gì thì nói với thím.”
Tôi chỉ vào chiếc bàn sát tường: “Nếu cần làm bài thì ngồi đây nhé, ánh sáng tốt sẽ không hại mắt.”
Lúc này, Đoá Đoá ôm con thỏ nhồi bông đứng ở cửa phòng.
Tôi nắm tay con bé, dịu dàng nói: “Đoá Đoá, sau này anh Tiểu Kiệt sẽ ở đây, con phải ngoan với anh nhé, có đồ chơi gì vui phải chia sẻ cùng anh đó.”
Đoá Đoá ngẩng đầu nhìn Tiểu Kiệt, rồi lập tức cúi đầu xuống: “Dạ, con biết rồi, mẹ.”
Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy bầu không khí giữa hai đứa có chút kỳ lạ.
Có lẽ là do chưa thân quen, nên hơi ngượng ngùng, qua thời gian chắc sẽ ổn.
Cho đến khi tôi dọn dẹp phòng Đoá Đoá, tim bỗng chốc chùng xuống.
Hộp bút màu mà con bé thích nhất, từng cây đều bị bẻ gãy làm đôi, màu sắc trộn lẫn bôi bẩn cả sàn nhà.
Tòa lâu đài bằng xếp hình bị giẫm nát không còn hình dáng, ngay cả quyển truyện cổ tích con bé quý như vàng cũng bị xé mất mấy trang.
Đoá Đoá nước mắt rưng rưng, vừa thấy tôi bước vào, môi đã mím lại sắp khóc.
Tôi vừa định hỏi có chuyện gì, thì Tiểu Kiệt từ ngoài đi vào.
Vừa thấy nó, Đoá Đoá như con thỏ bị hoảng sợ, lập tức chui tọt vào lòng tôi.
“Thím ơi, con xin lỗi. Nãy con chỉ muốn vào chơi với em, không biết sao lại làm hỏng đồ…”
Nó cúi đầu xuống, trông như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì đó.
Tôi nén lửa giận trong lòng, bước đến bên Đoá Đoá bế con bé lên.
Quay sang Tiểu Kiệt, tôi nói: “Đây đều là những món đồ Đoá Đoá rất quý, sau này con đi đứng nhớ cẩn thận, biết không?”
“Vâng, con biết rồi thím ơi, sau này con sẽ chú ý hơn.”
Tiểu Kiệt vội vàng gật đầu, thái độ rất thành khẩn.
Dù sao cũng là trẻ con, không ai tránh được lỗi lầm, huống hồ nó đã biết nhận sai, tôi cũng không nỡ trách móc thêm.
Nhưng chưa qua hai ngày, Tiểu Kiệt nói muốn đưa Đoá Đoá ra ngoài chơi, kết quả lúc quay về thì chỉ có một mình nó.
“Thím ơi, nãy con với Đoá Đoá đi chơi, nhưng vừa quay lại đã không thấy em đâu nữa!”
Tôi lập tức hoảng loạn, vội gọi điện cho chồng.
Anh ấy lập tức lái xe về nhà, lúc đó tôi đã lục tung cả khu để tìm.
“Sao lại thế này? Đoá Đoá sao lại mất tích được!”
Vừa thấy chồng, tôi không kìm được bật khóc.
Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.
“Phải làm sao bây giờ? Đoá Đoá có gặp nguy hiểm không?”
Chồng tôi tuy lo lắng nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Anh trấn an tôi rằng khu chung cư có lắp camera, có thể nhờ bảo vệ kiểm tra, biết đâu sẽ tìm ra manh mối.
Tôi lúc đó vì quá hoảng nên quên mất có thể tra camera.
Trên mặt Tiểu Kiệt thoáng hiện lên vẻ hoang mang.
Nhưng vì mải lo tìm con, tôi hoàn toàn không chú ý đến sự bất thường của nó.
Chúng tôi ở phòng bảo vệ xem camera suốt một hồi, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Đoá Đoá.
Con bé một mình chạy xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Lúc tìm được Đoá Đoá, con bé đang ngồi thu mình trong một góc nhỏ.
Vừa thấy tôi, mắt Đoá Đoá lập tức đỏ hoe.
Con bé vừa khóc vừa hít mũi, đưa hai tay ra đòi tôi bế.
Tôi ôm lấy Đoá Đoá, trong lòng càng thêm sợ hãi.
Một mình con bé ở đây, chắc chắn sẽ rất hoảng sợ và cô đơn.
Đoá Đoá bị dọa cho sợ, cứ nhắm mắt lại là khóc, chồng tôi đành bế con bé vào ngủ ở phòng chính của hai vợ chồng.
Sau khi dỗ cho con ngủ yên, chồng tôi mới nghiêm túc nói với tôi: “Em à, hay là mình đưa Tiểu Kiệt về lại đi.”
Tay tôi đang vỗ nhẹ Đoá Đoá thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.
“Chuyện hôm nay không phải tình cờ đâu.”Chồng tôi tiếp lời: “Sau khi tìm thấy Đoá Đoá, anh lại quay về phòng bảo vệ xem camera một lần nữa. Trước khi con bé xuống tầng hầm, Tiểu Kiệt đã nói gì đó với nó.”
“Đứa trẻ này suy nghĩ quá phức tạp, không thể để ở lại nhà mình được.”
Nghĩ đến chuyện suýt nữa mất con gái, tim tôi vẫn còn run rẩy.
“Nghe anh. Ngày mai em sẽ đưa nó về.”
4
Sáng hôm sau, tôi vừa mở cửa đã thấy Tiểu Kiệt đang quỳ gối trước cửa phòng ngủ.
“Thím ơi, phạt con đi! Là con sai, con không trông kỹ Đoá Đoá.”
Nói rồi, nó giơ tay lên tát mạnh vào mặt mình.
“Con xin thím, đừng đưa con về có được không? Nếu ba con biết, chắc chắn sẽ đánh chết con!”
Tiếng tát vang lên chan chát, Tiểu Kiệt vừa tự tát vừa khóc.
“Thím ơi, con thật sự biết sai rồi! Sau này con nhất định sẽ trông chừng em, sẽ không bao giờ đùa giỡn kiểu đó nữa!”
Nó bỗng quỳ sụp xuống, cúi đầu lạy tôi: “Mẹ con đi làm tăng ca suốt ngày ở xưởng, ba con thì còn đang nằm liệt trên giường. Nếu con bị gửi trả về, họ sẽ thất vọng lắm.”
Nhìn nó đáng thương như vậy, tim tôi cũng se lại.
Anh chị dâu tôi đúng là đang khổ, nếu giờ đưa Tiểu Kiệt về, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Chồng tôi đứng bên khẽ kéo tay áo tôi, nhẹ nhàng lắc đầu.
Tôi hít sâu một hơi, giọng trầm xuống: “Đứng dậy đi.”
Tiểu Kiệt lập tức ngưng tay, ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đỏ hoe, ánh mắt mong chờ.
“Tôi có thể không đưa con về, nhưng phải nghe theo một vài quy tắc.”
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, từng chữ từng lời nghiêm nghị:
“Thứ nhất, không được lại gần phòng của Đoá Đoá.”
“Thứ hai, không được đưa Đoá Đoá ra ngoài một mình.”
“Thứ ba, trong nhà không được la hét ầm ĩ.”
Nó vội vàng gật đầu: “Con nhớ rồi, cảm ơn thím!”
Tuy nói vậy, nhưng khúc mắc trong lòng tôi vẫn chưa thể gỡ ra.
Ngay chiều hôm đó, tôi đã gọi thợ đến sửa lại hệ thống camera, thay hết hai cái cũ ở phòng khách và hành lang bằng loại độ nét cao.
Chuyện này tôi chỉ nói với chồng.
Anh nhíu mày hỏi: “Có cần phải làm đến mức này không?”
“Tâm phòng người không thể không có.”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại vừa kết nối với camera: “Đoá Đoá không thể bị ấm ức thêm lần nào nữa.”
Cuộc sống có vẻ như trở lại yên ổn, Tiểu Kiệt cũng thu mình hơn, lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn hiểu chuyện, gặp Đoá Đoá thì tự động tránh đi.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là bề ngoài.
Mỗi lần nhìn qua camera thấy nó ngồi một mình, ánh mắt loé lên vẻ u ám khiến tôi không khỏi rùng mình.
Một tháng sau, Tiểu Kiệt đi học về, trong tay cầm tờ tờ rơi quảng cáo, ngập ngừng bước đến trước mặt tôi.
“Thím ơi, trường con tổ chức đi học tập trải nghiệm ở ngoại tỉnh, ba ngày hai đêm, được đi thăm viện bảo tàng và trường đại học.”
Giọng nó nhỏ xíu, mang theo chút mong đợi: “Cô giáo nói có ích cho việc học sau này, chỉ là hơi mắc một chút…”
Tôi cầm tờ rơi xem, chi phí ghi rõ là ba triệu.
Đối với một học sinh tiểu học đi học trải nghiệm ngắn ngày thì đúng là không rẻ.
“Để thím gọi cho mẹ con hỏi thử.”
Tôi vừa lấy điện thoại ra định gọi thì bị Tiểu Kiệt ngăn lại.
“Thím ơi, có thể đừng gọi cho mẹ con không?”
Nó cúi đầu xuống: “Mẹ con chắc chắn sẽ nói đắt quá không cho đi… mà bạn bè trong lớp con đăng ký nhiều lắm rồi…”
Tôi hơi nhướng mày, nhưng vẫn bấm máy gọi cho Hà Huệ Phương.
“Chị dâu, Tiểu Kiệt nói trường tổ chức đi học tập trải nghiệm, phí là ba triệu.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi chị dâu nói với giọng đầy khó xử: “Mắc vậy sao? Tháng này nhà máy chưa trả lương, chị không xoay nổi nhiều tiền như vậy.”
Tôi ừ một tiếng: “Vậy thôi, để em báo lại với cô giáo, Tiểu Kiệt sẽ không tham gia chuyến này.”
Nghe vậy, giọng chị dâu lập tức gấp gáp.
“Sao vậy được! Hiếm khi có cơ hội thế này!”
Nghe giọng chị ấy, tôi hiểu ngay — không muốn bỏ tiền, nhưng vẫn muốn con được đi.
“Vậy chị dâu định thế nào?”
“Vũ Ninh à, hay là em ứng trước giúp chị nhé? Đợi có lương, chị sẽ chuyển lại cho em ngay.”
Ban đầu tôi định từ chối, nhưng quay đầu lại thì thấy ánh mắt Tiểu Kiệt đầy mong đợi xen lẫn lo lắng, cuối cùng tôi vẫn không nỡ.
Trẻ con có tâm lý ganh đua cũng là bình thường, biết đâu lần này đáp ứng cho nó, nó sẽ ngoan ngoãn hơn.
Tắt máy xong, tôi nói với Tiểu Kiệt: “Mẹ con đồng ý rồi.”
Mắt nó sáng lên: “Cảm ơn thím!”
Nhưng đến chiều hôm sau, lúc tôi đang làm việc thì điện thoại bỗng đổ chuông — là cô giáo chủ nhiệm của Tiểu Kiệt gọi tới.
“Cho hỏi có phải phụ huynh của Triệu Minh Kiệt không ạ? Hôm nay em ấy không đến lớp, cũng không có xin nghỉ, em ấy có bị ốm không ạ?”
Tôi chột dạ: “Sáng nay nó nói với tôi là đến trường để chuẩn bị đi học tập trải nghiệm mà.”
“Nhưng lớp chúng tôi hoàn toàn không có tổ chức hoạt động nào như vậy cả.”
Tôi cúp máy, máu trong người như đông cứng lại.
Tôi lập tức liên hệ với một phụ huynh cùng lớp, sau một hồi hỏi thăm mới biết — cái gọi là học tập trải nghiệm hoàn toàn là bịa đặt.
Vài đứa bạn thân của Tiểu Kiệt sáng nay không đến trường, cả nhóm đã hẹn nhau đi quán net mới mở để chơi game!
5
Tôi nén cơn giận quay về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy Tiểu Kiệt đang ngồi trên ghế sofa ăn snack, cặp sách vứt chỏng chơ một bên.
“Hôm nay con đi đâu?”
Tiểu Kiệt vừa thấy tôi, gói khoai tây rơi xuống đất, ánh mắt có chút hoảng hốt
(Hết Chương 2)