Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 11



Hôm sau, tôi gọi cho luật sư, bàn giao toàn bộ khoản viện phí.

 

Hóa đơn xác minh đến đâu, chuyển đúng 50% đến đó.

 

Phần còn lại, dì nghe đâu bán luôn căn nhà cũ ở quê.

 

Ngôi nhà từng là nơi chất chứa cả tuổi thơ Lục Trầm Uyên.

 

Hôm bán nhà, anh ngồi trong thư phòng cả buổi chiều, không nói một lời.

 

Đến tối, bước ra, mắt anh đỏ hoe, nhưng vẻ mặt lại rất nhẹ nhõm.

 

“Cũng tốt. Bán rồi… không còn gì để luyến tiếc nữa.”

 

Mẹ chồng nằm viện nửa năm.

 

Không sống, cũng không c.h.ế.t. Dì thuê người chăm, nhưng sau không đủ tiền, đành tự làm.

 

Suy kiệt.

 

Chúng tôi không một lần đến thăm.

 

Không phải tàn nhẫn, mà vì… chẳng còn gì để nói.

 

Một mối quan hệ đã mục ruỗng đến mức phải nhờ pháp luật duy trì — thì nên để nó c.h.ế.t đi cho sạch.

 

Đến chỉ thêm mệt, thêm giả tạo. Không cần thiết.

 

Một ngày đông, bệnh viện gọi.

 

Bà ta c.h.ế.t rồi.

 

Ra đi yên lặng, không ai bên cạnh.

 

Dì gọi luật sư của chúng tôi hỏi có về làm hậu sự không.

 

Lục Trầm Uyên chỉ nói:

 

“Chi phí lo tang lễ – 50% như thỏa thuận. Tro cốt, các người tự xử.”

 

Cúp máy xong, anh nhìn tôi.

 

“Vợ à… anh là đứa con bất hiếu phải không?”

 

Tôi nắm tay anh, lắc đầu.

 

“Không. Anh đã làm đủ, đúng, và quá t.ử tế rồi.”

 

Chúng tôi không về quê.

 

Chỉ đến ngày thất tuần, Lục Trầm Uyên một mình lái xe ra bờ sông, đốt ít giấy tiền, lặng lẽ nhìn dòng nước.

 

Tối về, tôi mở cửa.

 

Anh đứng đó, nhìn ánh đèn trong nhà, nhìn Dao Dao chạy ra ôm lấy anh.

 

Anh bật cười — nụ cười nhẹ như gió, nhưng sâu đến tận đáy tim.

 

“Vợ à,” anh hôn nhẹ lên trán tôi, “mình về nhà rồi.”

 

Phải.

 

Nhà.

 

Là nơi không còn oán hận, không còn nước mắt — chỉ còn chúng tôi, và bình yên.

 

Sau tang lễ của mẹ chồng, cuộc sống của chúng tôi như vừa được cơn mưa lớn gột sạch — trong veo, không một gợn mây.

 

Dao Dao vào lớp Một, học tại ngôi trường tiểu học ngay đối diện tiệm truyện tranh của tôi.

 

Con bé đã hoàn toàn thoát khỏi bóng đen năm xưa, trở nên hoạt bát, lanh lợi, mỗi ngày đều ríu rít kể tôi nghe những câu chuyện nhỏ xíu mà thú vị không ngờ ở lớp học.

 

Lục Trầm Uyên cũng đã ổn định ở công việc mới.

 

Dù vẫn bận rộn, nhưng bữa tối ba người tụ họp vẫn là điều không thể thiếu. Một thói quen — mà cả nhà đều âm thầm trân trọng.

 

Tiệm truyện tranh của tôi không quá đông khách, nhưng đủ để chi tiêu, và quan trọng hơn cả: nó cho tôi thời gian quý giá để ở bên con.

 

Tôi thích những buổi chiều nắng vàng xuyên qua ô cửa kính lớn, Dao Dao và mấy đứa trẻ tụm lại đọc sách, thi thoảng Lục Trầm Uyên tan làm sớm, đẩy cửa bước vào, gương mặt còn vương mệt mỏi nhưng ánh mắt đã dịu lại khi thấy hai mẹ con.

 

Đó chính là kiểu hạnh phúc mà tôi đã luôn mong mỏi — bình dị, ấm áp, gần ngay trong tầm tay.

 

Chúng tôi từng nghĩ, những người kia, những chuyện kia… sẽ mãi như viên đá chìm sâu đáy biển — không còn gợn sóng, không thể trở lại.

 

Cho đến một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Lão Trương.

 

“Hạ tiểu thư, có một việc tôi nghĩ hai người cần biết.” Giọng ông nghiêm trọng hơn thường ngày.

 

“Vâng, ông nói đi.”

 

“Dưới tên mẹ chồng cô, có một khoản tài sản mà có thể hai người chưa từng nghe qua.”

 

Tôi sững lại. “Tài sản? Không thể nào. Bà ấy chẳng có gì để lại cả. Tiền lương hưu sớm đã chuyển cho Lục Hạo, còn căn nhà cũng đã bán lo viện phí, còn cái gì nữa?”

 

“Là một gói bảo hiểm nhân thọ.” Ông đáp. “Hợp đồng này được mua từ rất lâu trước rồi. Người thụ hưởng là Lục Trầm Uyên.”

 

Tôi hơi bất ngờ.

 

“Bảo hiểm này được phát hiện trong quá trình công ty bảo hiểm rà soát hồ sơ sau khi bà ấy qua đời. Vì chưa ai đến nhận nên họ liên hệ với tôi.”

 

Ông ngừng một chút rồi nói tiếp: “Số tiền không nhiều, chỉ năm vạn tệ. Nhưng điểm quan trọng là: trong tập hồ sơ đó, còn có một bức thư tay, được kẹp bên trong. Trên thư viết rõ: Giao tận tay Lục Trầm Uyên.”

 

Tim tôi khẽ rung lên một nhịp — như bị một thứ vô hình gõ nhẹ.

 

Tôi kể lại cho Lục Trầm Uyên nghe. Anh im lặng một hồi, gương mặt không giấu được sự ngạc nhiên và bối rối.

 

“Anh muốn đến lấy không?” Tôi hỏi.

 

Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng gật đầu. “Đi thôi. Dù là gì… cũng nên có một kết thúc rõ ràng.”

 

Hôm sau, chúng tôi đến văn phòng luật sư.

 

Lão Trương đưa anh một phong thư cũ, giấy đã ố vàng theo năm tháng. Bì thư không có tên người gửi, chỉ có bốn chữ viết nguệch ngoạc: “Gửi đích thân Lục Trầm Uyên.” Nét chữ của mẹ chồng.

 

Ngón tay Lục Trầm Uyên run nhẹ. Anh xé phong bì, rút ra một tờ giấy học sinh đã cũ, giòn cứng vì thời gian.

 

Tôi lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt anh — từ bình thản, chuyển thành sững sờ, rồi đớn đau… Cuối cùng là những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

 

Anh đưa thư cho tôi.

 

Tôi cầm lấy, đọc những dòng chữ nguệch ngoạc:

 

A Uyên:

 

Khi con đọc được thư này, có lẽ mẹ đã không còn trên đời nữa.

 

Mẹ biết, con hận mẹ.

 

Mẹ không trách.

 

Cả đời này mẹ đã làm quá nhiều điều sai, nhưng sai lầm lớn nhất… là đối xử tệ với con và Nhuận Nhuận.

 

Mẹ xin lỗi.

 

Hai mươi vạn đó, mẹ không thật lòng muốn đưa cho anh cả con.

 

Là nó bảo mẹ quen một “đại sư” có thể xem mệnh Dao Dao. Hắn nói con bé mang sát khí, khắc nhà họ Lục.

 

Muốn hóa giải, phải chuyển hết tài sản cho trưởng nam.

 

Mẹ… ngu. Mẹ tin. Mẹ sợ.

 

Mẹ không ghét Dao Dao. Nhưng mẹ sợ nó gặp chuyện. Sợ cả nhà gặp họa.

 

Nên mẹ mới đưa tiền.

 

Mẹ không ghét con bé. Là mẹ ngu.

 

Sau này phát hiện bị lừa, mẹ cũng không còn mặt mũi nào nói ra. Sai lại chồng sai, không quay đầu được nữa.

 

Mẹ biết, giờ nói gì cũng vô dụng. Mẹ không cầu xin tha thứ.

 

Bảo hiểm này mẹ mua từ hồi còn trẻ, không ai biết.

 

Chỉ có năm vạn.

 

Con giữ lấy, mua gì ngon cho Dao Dao, coi như bà nội để lại cho cháu một chút bù đắp.

 

Mẹ nợ con.

 

Nếu có kiếp sau… mẹ nguyện làm trâu ngựa để trả.

(Hết Chương 11)


Bình luận

Loading...