120 Phút Đếm Ngược
Chương 6
20.
Bình luận hoàn toàn hỗn loạn.
[Vậy Lâm Triết mới là hung thủ thật sự?]
[Nhưng tại sao bố hắn lại hại con trai mình?]
[Có lẽ bố hắn không biết mẫu thuốc đã bị lấy trộm?]
Trương Duy thừa thắng xông lên:
"Lâm Triết, anh luôn nói Trần Dũng đã ngụy tạo bằng chứng. Nhưng nếu Trần Dũng chỉ đang điều tra anh thì sao? Anh ta phát hiện ra sự bất thường của anh và bố anh, nên anh mới tìm cách hãm hại anh ta?"
Đếm ngược: 55:30.
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
"Ông đang bịa chuyện." Tôi cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.
"Thật sao?"
Trương Duy cầm một tập tài liệu khác lên:
"Đây là sổ giao dịch ngân hàng tháng trước của bố anh. Đột nhiên có thêm năm mươi vạn gửi vào tài khoản. Bên gửi tiền... là một tài khoản ở nước ngoài."
"Điều trùng hợp là, trong 7 nạn nhân đó, có 3 người thụ hưởng bảo hiểm đã chuyển tiền vào cùng một tài khoản nước ngoài."
Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi.
"Tôi có cần đọc tên tài khoản ra không?"
"Không thể nào..." Tôi lẩm bẩm.
Giọng Trương Duy trở nên gần như dịu dàng:
"Có lẽ anh không biết. Năm ngoái bố anh đã được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Chi phí điều trị ít nhất là hai trăm vạn."
"Trong khi tiền tiết kiệm gia đình các anh chỉ còn chưa đến hai mươi vạn."
"Vậy nên khi ông ấy phát hiện ra loại thuốc mới của Viện nghiên cứu có thể giúp người ta 'an tử', ông ấy đã nghĩ ra một con đường. Một con đường vừa giúp người ta 'giải thoát', vừa kiếm được tiền."
"Còn anh, Lâm Triết, anh là đồng phạm của ông ấy. Hay nói đúng hơn... anh là mắt xích cuối cùng trong kế hoạch của ông ấy."
"Mắt xích cuối cùng gì cơ?" Giọng tôi run rẩy.
"Vật tế thần." Trương Duy bình tĩnh nói, "Bố anh biết mọi chuyện sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ. Vì vậy ông ấy đã sắp đặt từ trước—đặt DNA của anh tại hiện trường, biến anh thành nghi phạm."
"Nhưng ông ấy không ngờ, anh lại phản kháng, làm mọi chuyện ầm ĩ đến mức này."
"Vì vậy ông ấy đã tự thú vào tuần trước."
Lời nói của Trương Duy như một cú giáng mạnh vào mặt tôi.
Bố tôi... đã tự thú?
21.
"Không thể nào! Ông ấy chưa bao giờ..."
"Ông ấy đang ở trại tạm giam!"
Trương Duy ngắt lời tôi:
"Ông ấy đã khai ra tất cả. Bao gồm việc anh đã giúp ông ấy bỏ thuốc như thế nào, xử lý thi thể ra sao, và làm thế nào để lấy trộm mẫu DNA của chính anh."
"Chúng tôi dự định công bố việc này sau khi livestream kết thúc. Nhưng chính anh đã đẩy tình hình đến mức này."
Trương Duy thở dài.
"Lâm Triết, bố anh nhờ tôi chuyển lời này đến anh."
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta.
"'Con trai, bố xin lỗi. Nhưng ít nhất, tiền thuốc thang của bố đã đủ rồi.'"
Phòng livestream hoàn toàn tĩnh lặng.
Ngay cả bình luận cũng dừng lại.
Tám triệu người xem trực tuyến, nhưng không có một tin nhắn mới nào.
Chỉ có đồng hồ đếm ngược đang nhảy số:
54:01, 54:00, 53:59…
Tôi ngồi trên ghế, toàn bộ sức lực dường như bị rút cạn.
"Ông ta đang nói dối."
Tôi nghe thấy chính mình nói.
Nhưng giọng quá nhỏ đến mức tôi cũng không nghe rõ.
Sự tĩnh lặng kéo dài trọn một phút.
Sau đó bình luận bắt đầu ồ ạt trở lại, nhưng tốc độ chậm hơn nhiều, giống như tiếng thở dốc sau cơn hoảng loạn:
[Vậy... chúng ta đã bị Lâm Triết lừa?]
[Hắn mới là kẻ sát nhân?]
[Nhưng tại sao bố hắn lại tự thú? Điều này không hợp lý…]
Trương Duy nhìn phản ứng của tôi trong màn hình chia đôi.
Biểu cảm của ông ta không phải đắc ý, mà là một sự bình tĩnh nặng nề.
"Tôi biết anh rất khó chấp nhận." Ông ta nói.
"Chấp nhận cái gì?" Tôi ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc, "Chấp nhận tất cả những gì ông vừa bịa đặt?"
"Chuỗi bằng chứng là hoàn chỉnh, Lâm Triết."
"Vậy tại sao bây giờ ông mới nói?" Tôi đột nhiên tăng âm lượng, "Tại sao không nói trong phiên tòa sơ thẩm? Tại sao lại để tôi sống đến hai giờ trước khi hành hình?"
Trương Duy im lặng ba giây.
"Vì bố anh chỉ mới tự thú vào tuần trước."
"Còn anh," ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi, "Bản án tử hình của anh, đã được phúc thẩm thông qua từ tuần trước."
22.
Đếm ngược: 50:22.
"Ý ông là gì?" Tôi hỏi.
"Ý tôi là, bất kể có chuyện gì xảy ra trong buổi livestream, kết cục của anh cũng sẽ không thay đổi."
Giọng Trương Duy rất thấp:
"Phiên họp khẩn cấp sáng nay của Tòa án đã quyết định giữ nguyên bản án cũ."
"Vậy buổi livestream này..."
"Là cơ hội cuối cùng để anh được nói. Cũng là..."
Ông ta dừng lại: "Cũng là một lời hứa của chúng tôi với bố anh—để anh biết được sự thật trọn vẹn trước khi chec."
Trong bình luận có người đang tính toán thời gian:
[Tự thú từ tuần trước? Vậy tại sao hôm nay mới công bố?]
[Chắc là đang xác minh bằng chứng.]
[Nhưng chuyện này quá trùng hợp, ngay lúc cao trào của livestream…]
Trương Duy dường như đã thấy những bình luận này.
"Tôi biết nhiều người sẽ nghi ngờ." Ông ta nói, "Vì vậy, tôi đã xin phép kết nối trực tiếp với trại tạm giam."
Màn hình của ông ta chia ra một ô nhỏ.
Một cửa sổ video mới xuất hiện.
Trong khung hình là một ông lão tiều tụy, mặc quần áo tù nhân, ngồi trên ghế thẩm vấn.
Là bố tôi.
Hai năm không gặp, ông đã gầy rộc đi, tóc bạc trắng hoàn toàn.
"Bố..." Tôi vô thức gọi.
Bố tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía camera.
Ánh mắt ông đục ngầu, tràn đầy cảm giác tội lỗi.
"Tiểu Triết." Giọng ông khô khốc.
"Lời ông ta nói là thật sao?" Tôi hỏi.
Bố tôi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài từ khóe mắt.
"Bố xin lỗi..."
"Hãy trả lời con!" Tôi hét lên.
Bố tôi run rẩy.
"Là thật." Ông mở mắt, nhưng không dám nhìn tôi, "Bố đã trộm thuốc... Bố tìm những người sống cũng chỉ chịu khổ... Bố đã nhận tiền..."
"Và DNA của con... là do bố đặt vào túi vật chứng..."
"Tại sao?" Giọng tôi run lên.
"Vì bố muốn chec một cách tôn nghiêm." Bố tôi đột nhiên kích động,
"Không muốn phải cắm đầy ống dẫn trong bệnh viện, tiêu hết tiền rồi cuối cùng vẫn chec!"
"Nhưng bố... đó là mạng người mà..."
"Họ đều là những người muốn chec!" Bố tôi hét lên, "Bố đã điều tra! Họ thực sự muốn chec! Bố chỉ là... chỉ là giúp họ một tay, tiện thể... tiện thể dành dụm chút tiền thuốc thang cho mình..."
Giọng ông lại yếu đi.
Trong màn hình chia đôi, Trương Duy tắt khung hình trại tạm giam.
"Cuộc đối thoại kết thúc." Ông ta nói.
"Không..." Tôi lẩm bẩm.
"Lâm Triết, bố anh sẽ được xử lý trong một vụ án khác. Nhưng bản án của anh, sẽ không thay đổi."
Trương Duy nhìn đồng hồ đếm ngược.
"Còn 47 phút."
23.
Bình luận bắt đầu bàn tán:
[Vậy thực sự là cha con thông đồng?]
[Nhưng màn diễn xuất của Lâm Triết lúc nãy... quá chân thật.]
Tôi nhìn những bình luận đó, rồi đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười rất khẽ, nhưng Trương Duy trong màn hình chia đôi đã nhanh chóng nắm bắt được.
"Anh cười cái gì?" Ông ta hỏi.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn sự sụp đổ, không còn tuyệt vọng.
Chỉ còn một sự minh mẫn lạnh lùng.
tôi nói từng chữ một:
"Giấy chẩn đoán ung thư tuyến tụy của bố tôi là do tôi làm giả."
Biểu cảm của Trương Duy chợt đông cứng lại.
"Cái gì cơ?"
"Ông ấy hoàn toàn không bị ung thư." Tôi nói, "Bản chẩn đoán đó là do tôi dùng Photoshop ra. Sổ giao dịch ngân hàng cũng là tôi ngụy tạo, dùng hồ sơ chuyển đổi tiền ảo."
"Còn về cái tài khoản nước ngoài đó..."
Tôi nhìn thẳng vào Trương Duy.
"Là giả nốt."
Khuôn mặt Trương Duy trên màn hình đông cứng trong 5 giây.
Giống như một bức ảnh động đột nhiên bị kẹt.
Sau đó ông ta cười.
Ban đầu là cười khẽ, rồi chuyển thành cười lớn, cười nghiêng ngả, thậm chí còn đập tay xuống bàn.
"Tuyệt vời!" Ông ta vừa cười vừa nói, "Quá xuất sắc, Lâm Triết! Anh sắp chec rồi mà vẫn muốn kéo người khác xuống bùn phải không?"
Nhưng tôi không cười.
Tôi mở cổ áo tù, kéo ra một vật nhỏ được bọc trong màng nhựa mỏng, từ lớp lót bên trong.
"Ông nhận ra thứ này không?"
Ống kính kéo gần lại.
Đó là một thẻ nhớ siêu nhỏ.
"Là chip lõi được tháo ra từ chiếc USB của Trần Dũng." Tôi nói, "Thứ Tiểu Lưu đưa cho tôi không phải bản sao, mà là bản gốc."
Biểu cảm của Trương Duy lần đầu tiên xuất hiện vết rạn.
Một tia hoảng loạn thoáng qua rất nhanh, nhưng tôi đã bắt được.
"Tôi đang đợi..." Ông ta mở lời.
Rồi dừng lại.
Bởi vì đồng hồ đếm ngược đột nhiên thay đổi.
Nó chuyển từ 37:15, nhảy thẳng xuống 15:00.
(Hết Chương 6)