120 Phút Đếm Ngược
Chương 5
"Anh ta nói Lâm Triết đang điều tra anh ta, vì chuyện KTV ba năm trước. Anh ta nói Lâm Triết đang nắm giữ thứ có thể hủy hoại anh ta."
"Tôi hỏi, nên ‘làm' như thế nào?"
Trong âm thanh có tiếng bật lửa.
Trần Dũng hít một hơi thuốc lá.
"Anh ta nói, tìm vài 'người thích hợp'. Những người ở rìa xã hội, chec đi cũng không gây ra sự chú ý lớn."
"Sau đó, cứ đặt DNA của Lâm Triết vào."
"Tôi nói chuyện này quá điên rồ. Anh ta lại nói không hề điên. Anh ta nói đã nghiên cứu nửa năm, có một 'danh sách'."
"Tôi hỏi danh sách gì. Anh ta nói là danh sách... 'những người đáng chec'."
Bình luận hoàn toàn phát điên.
[Danh sách?!]
[Cái gì gọi là những người đáng chec?!]
[Vậy những nạn nhân đó thực sự... bị lựa chọn?]
Âm thanh đột ngột gián đoạn.
16.
Phóng viên bình luận:
[Đoạn âm thanh đầu tiên đã kết thúc. Vẫn còn 17 tệp nữa.]
[Phát tiếp đi!] Bình luận thúc giục.
Nhưng tệp tiếp theo không thể phát được.
Nó hiển thị đã bị mã hóa.
Phóng viên vò đầu bứt tai:
[Cần một mật khẩu khác. Tiểu Lưu có thể biết, nhưng…]
Nhưng Tiểu Lưu đang được cấp cứu.
Đếm ngược: 63:22.
Tôi chợt hỏi: "Trương Duy còn ở đó không?"
Không có phản hồi.
"Tôi biết ông đang xem." Tôi nói thẳng vào ống kính, "Trần Dũng đã ghi âm rồi. Ông không ngờ tới, phải không?"
"Giờ có phải ông đang nghĩ, làm thế nào để lấp liếm chuyện này không?"
"Hay là... đang nghĩ cách để tôi sớm chec đi?"
Bộ đàm của quản giáo lại reo lên.
Vẫn là giọng nói trầm thấp đó:
"Đồng chí phóng viên, xin hãy chuyển giao nội dung USB cho cảnh sát. Đây là bằng chứng liên quan đến trọng án, bắt buộc phải xử lý theo pháp luật."
Phóng viên bình luận:
[Sau khi chuyển giao, nội dung có được công khai không?]
"Có. Sẽ công khai theo quy trình."
[Khi nào?]
"Sau khi điều tra kết thúc."
Bình luận tràn ngập chữ [Không tin], [Lại là quy trình], [Chuyển giao là mất luôn].
Tôi bật cười.
"Thưa Cục trưởng, hiện tại tôi đang livestream. Và có 5 triệu người đang xem."
"Mỗi lời ông nói lúc này đều là một lời cam kết."
"Nếu nội dung trong USB bị 'thất lạc' hoặc 'hư hỏng' thì ông biết hậu quả rồi đấy."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó: "Anh đang đe dọa cơ quan tư pháp sao?"
"Không." Tôi lắc đầu, "Tôi chỉ đang khẩn cầu... sự minh bạch."
17.
Ngay trong khoảnh khắc này, một yêu cầu kết nối trực tuyến mới đột ngột bật lên.
ID hiển thị: "Người Nhà Nạn Nhân".
Một giọng phụ nữ già nua truyền đến, mang theo tiếng khóc nức nở:
"Tôi... tôi là con dâu của thầy Chu."
"Bố chồng tôi... ông ấy quả thực có viết di chúc."
"Nhưng ông ấy nói, ông ấy muốn chec một cách tự nhiên tại nhà, chec trong lúc ngủ."
"Chứ không phải bị siết cổ chec."
"Không phải..."
Cô ấy khóc nức nở.
Tiếng khóc của con dâu thầy Chu vang vọng trong phòng livestream.
Sau đó, cô ấy nghẹn ngào nói được một câu trọn vẹn:
"Tờ di chúc đó... là do người khác viết hộ."
"Bố chồng tôi bị Alzheimer giai đoạn giữa, tay run dữ dội, hoàn toàn không thể viết được dòng chữ ngay ngắn như vậy."
"Lúc đó chúng tôi cũng thấy lạ nhưng không nghĩ nhiều..."
"Bây giờ thì tôi biết rồi... Có kẻ đã ngụy tạo di chúc!"
18.
Bình luận bùng nổ theo hướng mới:
[Vậy di chúc đã được chuẩn bị sẵn sao?]
[Chỉ để sau khi chec lấy ra, chứng minh rằng ông ấy 'muốn chec'?]
[Kế hoạch quá chu đáo…]
Tôi nắm lấy manh mối này:
"Cô Chu, di chúc còn không?"
"Còn... còn ở trong túi vật chứng của công an."
"Cô có thể mô tả nét chữ không?"
Cô ấy cố gắng trấn tĩnh:
"Rất ngay ngắn, như đã luyện thư pháp. Nhưng chữ của bố chồng tôi... rất xiêu vẹo."
Một bình luận đột nhiên nhảy ra:
[Tôi là chuyên gia giám định chữ viết. Nếu di chúc thực sự có sự khác biệt về nét chữ, có thể yêu cầu giám định lại.]
Một bình luận khác theo sát:
[Nhưng vụ án đã được phán quyết, người chec đã hỏa táng, di chúc còn tác dụng gì không?]
Chuyên gia giám định chữ viết trả lời:
[Có tác dụng. Nếu di chúc là giả, thì động cơ 'giúp người giải thoát' không thể thành lập. Việc định tội toàn bộ vụ án sẽ bị lung lay.]
Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược: 61:45.
Thời gian đang trôi đi từng giây từng phút.
Ngay lúc này, bình luận của phóng viên lại xuất hiện, mang theo sự căng thẳng rõ rệt:
[Tệp âm thanh thứ hai... mật khẩu đã được giải.]
[Là mật khẩu ẩn trong tin nhắn cuối cùng mà Tiểu Lưu gửi đi. Cậu ấy gửi ngay trước khi rơi lầu.]
[Về nội dung... mọi người tự nghe đi.]
Có tiếng rè rè.
Sau đó là một giọng nói hoàn toàn khác.
Không phải của Trần Dũng.
Là Trương Duy.
Giọng nói rõ ràng, bình tĩnh, thậm chí mang theo một chút ý cười:
"Lão Trần, ông xem hết danh sách đó chưa?"
Giọng Trần Dũng có chút mơ hồ:
"Xem rồi. Nhưng Trương Công tố, chuyện này quá..."
Trong âm thanh vang lên tiếng giấy sột soạt.
Trương Duy hình như đang đọc gì đó:
"Người đầu tiên, Lý Quốc Cường, ung thư gan giai đoạn cuối, dự kiến sống được thêm 3 tháng. Chi phí điều trị khoảng mười lăm vạn, bảo hiểm y tế chi trả tám phần, nhưng tỷ lệ chữa khỏi bằng 0.”
"Người thứ hai, Chu Văn Chính, Alzheimer giai đoạn giữa, đã mất phần lớn khả năng tự chăm sóc. Con cái ở nước ngoài, chi phí nhà dưỡng lão hàng năm hết tám vạn tệ."
"Người thứ ba..."
Ông ta đọc 7 cái tên.
Chính là 7 nạn nhân đã chec.
18.
Bình luận xuất hiện một khoảng lặng ngắn ngủi.
Giống như tất cả mọi người đồng thời nín thở.
Và rồi—
[Bọn họ đang tính toán... giá trị của mạng người sao?]
[Đây còn là con người nữa không?!]
Giọng Trương Duy tiếp tục:
"DNA của Lâm Triết đã đặt vào hết rồi chứ?"
Trần Dũng: "Đặt rồi. Nhưng bằng chứng ngoại phạm của cậu ta..."
"Tôi sẽ xử lý." Trương Duy cười khẽ, "Tại tòa, bằng chứng hữu ích hơn lời khai. Anh hãy nhớ kỹ, chúng ta đang làm điều đúng đắn."
Đoạn ghi âm kết thúc.
Phòng livestream đạt mốc 8 triệu người xem.
Máy chủ bắt đầu giật lag. Hình ảnh nhảy từng khung một.
Nhưng bình luận vẫn cuộn lên điên cuồng:
[Đây là một vụ giec người có hệ thống!]
[Phải bắt Trương Duy lại!]
[Những nạn nhân đó... bị 'tính toán' rồi chọn sao?]
Tôi ngồi trên ghế, toàn thân lạnh toát. Lạnh hơn cả xiềng xích.
"Phóng viên." Giọng tôi khô khốc, "Còn tệp âm thanh nào khác không?"
[Vẫn còn 15 tệp. Nhưng cần mật khẩu mới.]
"Tiểu Lưu đâu? Cậu ấy tỉnh chưa?"
Trong bình luận có người trả lời:
[Vẫn đang trong phòng phẫu thuật. Chấn thương sọ não nặng, tỷ lệ sống sót... không cao.]
Đếm ngược: 60:01.
Tròn một giờ đồng hồ.
Ngay lúc này, màn hình livestream đột ngột chia đôi.
Cửa sổ video mới xuất hiện ở bên phải.
Là Trương Duy.
Vẻ mặt ông ta bình tĩnh đến đáng sợ.
"Tôi đã nghe đoạn ghi âm vừa rồi." Ông ta nói.
"Được cắt ghép rất khéo léo."
"Nhưng các bạn có nghĩ đến không—"
Ông ta nhìn thẳng vào ống kính, như nhìn thẳng vào tôi.
"Nếu tất cả những điều này là thật."
"Vậy tại sao tôi lại phải để lại đoạn ghi âm?"
"Và tại sao tôi... lại cho phép buổi livestream này tiếp tục đến tận bây giờ?"
19.
Câu hỏi của Trương Duy giống như một quả bom.
Bình luận ngay lập tức chia làm hai phe:
[Ông ta đang cố làm ra vẻ!]
[Không... ông ta nói có lý, nếu đúng là ông ta làm, sao lại để livestream tiếp tục?]
Tôi nhìn Trương Duy trong màn hình chia đôi.
Biểu cảm của ông ta quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức bất thường.
"Ông đang cố lái mọi chuyện sang hướng nào?" Tôi hỏi.
Trương Duy khẽ cười: "Tôi đang lái về phía sự thật."
"Sự thật là ông đã giec 7 người, rồi đổ tội cho tôi."
"Thật sao?" Ông ta nghiêng người về phía trước, sát vào camera, "Vậy anh giải thích đi, tại sao trong dạ dày của 7 nạn nhân, đều phát hiện ra cùng một loại thành phần thuốc?"
Tôi sững người.
"Thuốc gì?"
"Một loại chất ức chế thần kinh vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Mã hiệu X-37."
Trương Duy cầm một tập tài liệu trên bàn lên:
"Nó có thể khiến toàn bộ cơ bắp tê liệt, trong khi ý thức vẫn còn tỉnh táo. Giống như... một con rối sống."
Trong bình luận có người hỏi:
[Điều này liên quan gì đến vụ án?]
Trương Duy tiếp tục: "Loại thuốc này, chỉ có Viện Nghiên cứu Sinh học thành phố mới có thể tiếp cận. Mà Lâm Triết —"
Ông ta nhìn sang tôi.
"Bố anh, Lâm Kiến Quốc, là giám đốc an ninh của Viện đó, phải không?"
Máu trong người tôi dường như đông cứng lại.
"Ông có ý gì?"
"Ý tôi là," Trương Duy nói từng chữ một, "Bố anh có quyền hạn để lấy X-37. Và ba tháng trước khi vụ án xảy ra, anh đã nhiều lần đến Viện tìm bố anh."
"Đó là để..."
"Để làm gì?" Trương Duy truy vấn.
Tôi há miệng, không thốt nên lời.
Tôi không thể nói.
"Để trộm thuốc.", Trương Duy trả lời thay tôi:
"Sau đó anh đã dùng loại thuốc này để kiểm soát 7 người, khiến họ 'tự nguyện' đi đến hiện trường tử vong rồi siết cổ họ. Bằng cách đó, hiện trường sẽ không có dấu vết chống cự."
"Còn về DNA..." Ông ta cười, "Bố anh cũng có thể lấy mẫu sinh học của anh, phải không? Việc đặt lên người nạn nhân quá dễ dàng."
(Hết Chương 5)