Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Thử Lòng

Chương 3



“Cảm ơn chị.”

Tối hôm đó, chắc là Tư Khải về kể lại mọi chuyện.

Mẹ tôi lại gọi điện đến, vừa mở miệng đã gằn giọng:

“Tư Hương Hương, anh mày nói mày mua biệt thự? Mày mua từ khi nào? Tiền ở đâu ra hả?”

“Tôi mua thì liên quan gì đến mấy người?”

Nói xong, tôi cúp máy và chặn luôn số bà ấy.

Vừa chặn xong thì Tư Khải nhắn tin WeChat:

“Tư Hương Hương, càng ngày càng vô phép! Mày dám chặn cả ba mẹ!”

Tôi trả lời:

“Có giáo dục mà ăn bám ở nhà, chiếm nhà tôi mua, thì anh giỏi lắm rồi đấy. Trả nhà cho tôi đi, đồ đàn ông vô dụng.”

Chắc là Tư Khải bị chạm tự ái thật sự, gọi video tới.

Tôi tiện tay chặn luôn cả anh ta.

Tôi chặn hết tất cả số điện thoại và WeChat của cả nhà.

Sau đó, tôi lên nhóm cư dân khu biệt thự, gửi ảnh của bốn người đó, nhắn rõ:

“Làm ơn đừng cho bốn người này vào khu này.”

Sáng hôm sau, tôi và Dương Thanh bay tới Xuân Thành.

Vì đã chặn hết những người khiến mình phiền lòng, nên nửa tháng sau đó, tôi có thể thoải mái tận hưởng chuyến đi mà không bị ai làm phiền.

Dương Thanh quay vlog, tối đến thì ngồi chỉnh clip.

“Tổng giám đốc Tư, chị có ngại lộ mặt không?”

“Không ngại.”

Dương Thanh cười khúc khích, cúi đầu chỉnh video.

Tôi ngủ một giấc thật sâu, tỉnh dậy thì…

Video của cô ấy nổ viral.

Cả hai chúng tôi đều lên hot search.

Dưới phần bình luận đều là một màu:

“Sếp nhà người ta đúng là thần tiên!”

“Tôi quyết định nghỉ việc, đi làm giúp việc đây!”

“Chị ơi, hỏi sếp chị xem có cần đầu bếp không, tôi nấu ăn rất ngon!”

“Nhà sếp chị có cần người làm vườn không? Tôi học đúng chuyên ngành!”

Cư dân mạng bàn tán vô cùng sôi nổi.

Tài khoản tăng follow điên cuồng.

Dương Thanh nhìn tôi, hơi lo lắng:“Tổng giám đốc Tư, phải làm sao bây giờ?”

Tôi bật cười:“Sao là sao? Chuyện tốt mà, em nên chớp lấy cơ hội này, làm kênh đi.”

Cô ấy mím môi:“Vậy thu nhập từ kênh, em chia với chị.”

Thật lòng mà nói, với số tiền hiện tại tôi có, tôi chẳng cần chia gì cả.

Nhưng cô bé này sống rất hợp với tôi, lại nấu ăn ngon, nên tôi chỉ hơi lo một điều…

“Em không định… nghỉ việc chứ?”

Không biết sao, vừa thốt ra câu đó, cô ấy bật cười khúc khích.

Tôi cũng không nhịn được mà cười theo.

“Sao có thể chứ, trừ khi chị đuổi em.”

Tôi cười:“Vậy chúng ta phải ký thêm hợp đồng riêng nhé. Thu nhập từ kênh là của em. Miễn là em không nghỉ việc là được.”

“Không nghỉ. Nhưng chị là nhân vật chính của video, sao có thể không chia? Bao nhiêu cũng được, mình chia nhau.”

“Được. Không nghỉ là được rồi.”

Không ngờ vô tình trồng liễu, lại mọc thành rừng.

Cả hai chúng tôi đều rất vui.

Nhưng chuyện không dừng ở đó.

Đến tối, bắt đầu có người chia sẻ và bình luận tiêu cực về tôi:

“Đồ bất hiếu, chặn số bố mẹ anh chị, rõ ràng đã có biệt thự mà còn thuê luật sư kiện đòi nhà, dựng hình tượng ‘sếp tốt’, thực chất là thứ máu lạnh vô lương tâm!”

Dân mạng vốn ham chuyện thị phi, buổi sáng còn tung hô, buổi tối đã bắt đầu lật mặt.

Cứ như đàn chồn đánh hơi thấy mùi dưa, kéo nhau ùa tới.

Dương Thanh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế, còn tôi thì hoàn toàn không để tâm.

“Tổng giám đốc Tư, giờ sao đây?”

Cô bé không gọi tôi là “chị” mà toàn gọi “Tổng giám đốc” hay “sếp”, cứ nói là như vậy nghe chuyên nghiệp hơn.

Nghe cô ấy gọi vậy, tôi lại có cảm giác mình vẫn đang đi làm.

“Không sao cả. Tạm thời cứ đừng phản hồi, để bọn họ nhảy nhót thêm chút nữa.”

Dư luận tiếp tục nóng lên tới sáng hôm sau.

Có vài tài khoản bắt đầu phản bác lại những lời công kích — tôi lật xem, là đồng nghiệp cũ của tôi.

Họ lên tiếng bênh vực tôi:

“Chị ấy làm việc rất chăm chỉ, ở Thượng Hải thuê phòng chưa đến 1.000 tệ. Mỗi tháng đều tiết kiệm, gửi tiền về quê. Nghe nói chị ấy đã mua ba căn nhà, đều đứng tên ba mẹ. Chuyện kiện tụng chỉ là đòi lại tài sản thuộc về mình thôi.”

Nhưng vài dòng đó, rất nhanh bị nhấn chìm giữa hàng chục nghìn bình luận.

Tôi mất cả buổi sáng, gom lại toàn bộ các khoản chuyển tiền trong suốt những năm qua.

Rồi dùng tài khoản của Dương Thanh để livestream.

Người xem đổ vào ầm ầm.

Tôi trình chiếu từ việc làm thêm thời đại học, đến từng giao dịch chuyển khoản, từng giấy tờ mua nhà — tất cả đều rõ ràng.

Cư dân mạng còn đang bối rối chưa hiểu gì.

Tôi nói trong livestream:

“Tôi nghỉ việc, nói đùa với ba rằng thất nghiệp rồi, về nhà ăn bám. Ngay trong ngày hôm đó, ba mẹ tôi liền chuyển toàn bộ ba căn nhà mà tôi mua bằng tiền của mình sang tên anh trai tôi.”

“Tôi tự đội mưa về, về đến cổng nhà thì nghe thấy họ đang nói chuyện.”

“Chị dâu tôi phàn nàn vì phải đi sang tên nhà trong lúc mưa lớn, còn mẹ tôi thì nói — chẳng phải vì nghĩ cho tụi nó sao? Nếu tôi thất nghiệp thật, lẽ nào họ muốn trả lại nhà cho tôi?”

“Chị dâu còn nói, tôi về thì ra ngoài thuê trọ đi, cô ta không quen sống cùng em chồng.”

“Tôi nói tôi đi ở căn hộ mà tôi mua, thì được bảo là… căn đó đang để em trai của chị dâu ở.”

“Tại sao? Chỉ vì tôi là con gái à?”

Tôi nhìn thẳng vào camera.

“Chỉ vì tôi là con gái… nên tài sản tôi mua, tôi không có quyền sử dụng?”

“Chỉ vì tôi nói mình thất nghiệp, là lập tức bị đuổi ra khỏi nhà, đến một phòng cũng không có?”

“Chỉ vì tôi không than khóc, không làm ầm lên… thì mọi người nghĩ tôi đáng bị như vậy sao?”

Tôi vì cái gì mà phải đưa số tiền mình cực khổ kiếm hơn mười năm trời, không chút do dự dâng cho người khác?

Nếu là người nhà, là người thân — tôi sẵn sàng cho.

Nhưng nếu đã không còn là người thân, thì tôi đương nhiên sẽ đòi lại.

Nhân đây, tôi cũng muốn nói một câu:Nếu có cô gái nào gặp hoàn cảnh giống tôi, hãy bảo vệ thật tốt ví tiền của mình.

Tình thương mà lúc nhỏ đã không có, thì khi lớn lên cũng không thể dùng tiền để mua về được.

Đừng ngốc như tôi, cứ mãi đổ tiền ra, tưởng rằng tiền có thể đổi lấy tình thân và yêu thương.

Cuối cùng, thứ nhận được chỉ là… thất vọng.

Trong phần bình luận, có người hỏi chuyện biệt thự là sao?

Tôi cười nhạt — vốn định giấu chuyện tiền bạc, nhưng giờ nghĩ lại cũng chẳng sao nữa.

“Trời thương, may mắn thôi. Tôi mua vé số, trúng độc đắc.”

“Tôi nghỉ việc về quê, thật lòng là muốn mang tiền về để cả nhà sống sung sướng, ai ngờ… họ lại xem tôi là đứa vô dụng vì thất nghiệp.”

Lời vừa ra khỏi miệng, bình luận bên dưới ngập tràn “vãi chưởng”, “sảng quá”, “đã đời ghê!”.

Đây mới gọi là: quả báo xứng đáng.

Nhưng ngay sau đó, trong nhóm chat gia đình trên WeChat, bắt đầu có người lên án tôi:

“Hương Hương, cháu quá đáng thật đấy! Trúng số xong liền tính kế cha mẹ, định vứt bỏ họ sao? Một cô gái mà tâm cơ như vậy thì không ai thương nổi!”

Người nói là dì cả của tôi.

Tôi lập tức nhắn lại:

“Dì à, dì không tâm cơ thì hồi đó mượn 100.000 tệ sớm trả lại cho cháu đi. Dì tốt bụng, sao không mua 3 căn nhà tặng cậu của cháu? Sao không thấy làm?”

“Ba căn nhà là cháu mua, mà đến một phòng cháu cũng không có — vậy cháu là cái gì trong mắt mọi người?”

(Hết Chương 3)


Bình luận

Loading...