Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Thử Lòng

Chương 1



Tôi trúng hai trăm triệu nên nghỉ việc, quay về quê.

Đến bến xe, tôi gọi cho ba bảo đến đón, ông liền hỏi sao tôi lại về.

Tôi đùa rằng bị sa thải, thất nghiệp nên về nhà ăn bám.

Trời mưa rất lớn, tôi đợi tới chạng vạng mà vẫn chẳng thấy ông đâu.

Tôi đội mưa tự đi về, vừa tới cửa đã nghe chị dâu càu nhàu: “Gấp đến mức nào chứ, mưa thế này mà cũng phải đi sang tên sổ đỏ, xem tôi bị mưa dầm thành ra sao đây!”

Mẹ tôi nói: “Cũng vì muốn tốt cho tụi con thôi, Hương Hương thất nghiệp rồi, chẳng lẽ tụi con muốn trả lại nhà cho nó sao?”

Chị dâu hừ lạnh: “Nó mà về thì bảo nó tự đi thuê trọ, con không quen sống chung với em chồng.”

Tôi đứng ngay cửa, chẳng biết là do người ướt lạnh…

Hay là lòng lạnh.

Cả người tôi run lên không ngừng.

Những giọt nước mưa trượt xuống má, chạm vào môi, tôi khẽ mím lại.

Mằn mặn.

Cơn mưa hôm nay, cũng có vị mặn.

Tôi đứng rất lâu, cuối cùng vẫn đưa tay gõ cửa.

Trong nhà này, mẹ thì trọng nam khinh nữ, ba thì trầm lặng ít nói, chỉ có anh trai luôn thương tôi.

Anh chắc sẽ không giống họ mà đuổi tôi ra khỏi nhà, đúng chứ?

Mẹ tôi là người ra mở cửa.

Khuôn mặt bà gượng gạo, cố nặn ra một nụ cười.

“Hương Hương về rồi à.”

Tôi đáp một tiếng rồi bước vào đổi dép, vừa cúi xuống thì nghe bà giải thích: “Mưa lớn quá, ba con không ra nổi. Ông định đợi mưa bớt rồi mới ra bến xe đón.”

“Con về bằng gì thế, gọi xe à?”

“Vâng, con đặt được xe công nghệ.”

Tôi đổi dép xong thì thấy mấy đôi giày ướt đẫm đặt cạnh cửa, liền giả vờ hỏi: “Mọi người vừa ra ngoài à?”

Mẹ nhìn đám giày, cau mày rồi vẫn cố tìm lý do.

“Lúc chưa mưa, tụi mẹ sang nhà mẹ đẻ chị dâu, mới về nên ướt hết.”

Tôi thản nhiên “ồ” một tiếng, kéo vali về phòng mình.

Cánh cửa mở ra, bên trong chất đầy đồ.

Tôi đứng ngay ngưỡng cửa, nhìn mẹ: “Mẹ, chuyện này là sao?”

Mẹ tôi kéo nhẹ khóe miệng, gương mặt đầy vẻ áy náy.

“Đồ trong nhà nhiều quá, mà con thì ít khi về, mẹ tạm để ở đây.”

“Vậy đồ của con đâu?”

Mẹ tôi vội mở cửa ban công: “Đây này, chị dâu cất giùm con hết rồi.”

Tôi nhìn đống túi chất lung tung ngoài ban công, bừa bộn không chịu nổi.

“Là ý mẹ, hay ai?”

“Căn nhà này con bỏ tiền mua, mà ngay cả phòng của con cũng không giữ lại được sao?”

Mẹ cúi đầu, tỏ vẻ bất lực.

Ngoài phòng, chị dâu liền quát lên: “Tư Hương Hương, cô mua được nhà thì tài giỏi lắm à? Giờ muốn đuổi tôi ra hả?”

“Cả nhà là người một nhà, chỉ có cô là người ngoài chắc?”

Tôi không thèm đáp lại, đi thẳng đến mở cửa thư phòng, thấy anh trai đang ngồi chơi game.

“Anh, phòng em bị chất đồ, em biết ngủ ở đâu?”

Anh tháo tai nghe, liếc sang rồi nói: “Chờ anh chút, ván này sắp xong.”

Tôi đứng nhìn anh chơi hết trận, rồi thấy anh đứng dậy đi lại.

“Đừng giận, là mẹ với chị dâu thôi. Họ cứ bảo nhà chật, thiếu chỗ để đồ nên mới tạm để vào phòng em.”

“Thế thế này đi, anh với chị dâu ra khách sạn vài hôm, em qua ở phòng bọn anh.”

Nói xong anh hỏi tiếp: “Lần này em về bao lâu?”

“Anh nói rồi, Thượng Hải xa thế, thôi đừng về nữa. Ở gần nhà làm việc, cả nhà tiện chăm sóc nhau.”

Những lời này tôi nghe nhiều đến mức thuộc lòng.

Trước đây tôi luôn nói ở đây không hợp ngành, lương thấp, nên vẫn quay lại Thượng Hải.

Nhưng lần này tôi gật đầu: “Em cũng nghĩ vậy, mấy năm nay bôn ba đủ rồi, định về luôn.”

“Em về lâu dài nên chuyện anh chị ra khách sạn thì không hợp lý. Mẹ dọn lại phòng em là được.”

Anh tôi khựng lại một chút.

Rồi nói ngay: “Dọn, bảo mẹ dọn liền.”

Vừa dứt câu, chị dâu đã la lên: “Dọn vào đâu? Nhà này nhỏ tới mức đặt cái chân còn không nổi!”

Mọi người đứng yên, không ai động vào.

Giằng co mãi, anh tôi mới nói: “Không ai dọn thì để tôi dọn.”

Vừa bước tới, mẹ tôi liền kéo lại: “Con biết dọn sao mà dọn?”

Tôi nhìn mẹ, chẳng buồn dây dưa nữa.

“Không dọn thì thôi, chẳng phải em còn căn hộ kia sao? Nếu không cho ở đây thì em chuyển qua đó.”

Tôi đưa tay ra đòi chìa khóa, mẹ chẳng phản ứng.

Tôi nhìn mẹ rồi nhìn sang anh trai.

“Ý hai người là sao?”

Anh tôi khó xử nói: “Hương Hương, đừng giận, căn đó giờ em trai chị dâu ở, em qua đó không tiện.”

“Ồ.”

“Thế còn căn ở Khu Giang Dương? Đưa chìa khóa cho em.”

Cả nhà im lặng, đến khi ba tôi – từ nãy im lìm – mới lạnh giọng nói:

“Hương Hương, con về là để đòi nhà? Hay muốn khoe ba căn đó đều do con mua?”

Tôi suýt bật cười vì tức.

“Ba nghĩ con là loại người đó sao?”

“Con hỏi cả buổi: con ngủ đâu. Ba chẳng nói gì. Giờ con tự tính thì ba lại bảo khoe của.”

“Con chưa thấy ai khoe kiểu mua ba căn nhà mà chẳng có chỗ để ở!”

Mặt mọi người khó coi, nhưng không ai mở miệng.

Tôi biết họ chỉ mong đứa “thất nghiệp” như tôi biến đi.

Tôi cũng chẳng muốn chen chúc, nhưng nếu họ đã vô tình, vậy đừng trách tôi.

Nếu muốn đuổi tôi, cứ nói thẳng.

“Im hết là sao? Định đuổi tôi đi thật à?”

Ba mẹ và anh đều im lặng, chỉ có chị dâu trừng mắt: “Em chồng ba mươi mấy tuổi không chịu lấy chồng còn đòi ở nhà anh chị. Ở vài hôm thì được, chứ thất nghiệp rồi mà đòi bám luôn? Không biết thân biết phận à?”

Tôi bật cười nhẹ, giọng lạnh hẳn.

“Chuyện này không tới lượt chị nói, tôi hỏi ba mẹ và anh tôi.”

Chị ta bị chặn họng, còn anh tôi thì sầm mặt, khó chịu nói:

“Tư Hương Hương, anh chiều em nhưng cô ấy không có nghĩa vụ chiều. Nói năng cho đàng hoàng.”

Tôi nhìn anh, khẽ cười: “Em có nói gì chị ấy đâu, chẳng qua anh im nên em phải mở miệng.”

“Tư Khải, ba căn nhà là em mua. Một căn anh dùng làm nhà cưới, một căn cho em vợ anh, anh được lợi nhiều nhất mà giờ tỏ ra vô can?”

“Nếu hay thì trả lại cả ba căn, dắt vợ với ba mẹ ra ngoài ở.”

Mặt Tư Khải sầm xuống đến mức đen lại.

Anh chưa kịp nói, ba tôi đã đứng bật dậy, quát: “Tư Hương Hương! Con hỗn!”

Tôi chẳng để ý, bình thản hỏi:

“Con hỏi lần nữa, ba căn nhà đó không có chỗ cho con ở đúng không?”

“Đúng vậy!”

Mẹ tôi là người trả lời.

Tôi khẽ gật đầu, nhìn từng người một.

“Vậy tức là mọi người muốn cắt đứt với con, đúng chứ?”

Không một ai lên tiếng.

Tôi nói chậm rãi: “Được. Vậy cắt luôn hôm nay. Từ nay về sau, Tư Hương Hương tôi không cha, không mẹ, không người thân.”

Tôi kéo vali, rời khỏi nhà.

Tôi tìm khách sạn để ở tạm.

Sau đó gọi cho cô bạn luật sư hỏi: ba căn nhà tôi trả tiền mặt nhưng đứng tên người khác, có đòi lại được không?

Cô ấy hỏi tôi có từng ký giấy tặng cho không, dù chỉ nói miệng.

Tôi nói chỉ một căn từng nói là hiếu kính ba mẹ, cho họ dưỡng già, còn hai căn kia thì không.

Luật sư bảo căn đó có thể khó đòi trọn vẹn, còn hai căn kia thì có thể lấy lại quyền sở hữu.

Tôi kể rõ tình hình và chính thức thuê cô ấy làm đại diện, tôi muốn lấy lại cả ba căn.

Cúp máy, trong lòng tôi trống hoác như bị khoét đi một mảng.

Từ khi tốt nghiệp cấp ba, tôi vừa học vừa làm, đến lúc ra trường trụ lại Thượng Hải, làm ngày làm đêm, dành dụm từng đồng mới mua nổi ba căn nhà.

Tôi dốc hết tiền, hết sức.

Ban đầu tính một căn cho ba mẹ dưỡng già, một căn để sau này về quê, một căn cho thuê kiếm lời — vậy là có thể nghỉ sớm.

Nhưng ba mẹ tôi thì sao?

Chiếm một căn chưa đủ, đến căn tôi hiếu kính họ cũng cho Tư Khải luôn, tôi chưa từng trách.

Nhưng họ tham đến mức muốn chiếm cả ba căn.

Muốn đuổi tôi khỏi nhà.

Chỉ vì tôi mất việc.

Tôi mở điện thoại, nhìn dãy số trong tài khoản, sau số 1 là bảy con 0.

Vừa cười vừa khóc.

Thì sao?

Tôi vẫn còn tiền.

Từng ấy đủ để tôi tiêu thoải mái tới cuối đời.

Tôi rửa mặt, đi ăn một bữa ngon, rồi về khách sạn ngủ một giấc.

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, đi thẳng đến trung tâm bán nhà của khu biệt thự Kim Lăng Loan.

Đây là khu đắt nhất thành phố.

Tôi quẹt thẻ mua ngay một căn đã hoàn thiện nội thất, hơn bảy triệu.

Tôi xách vali vào ở luôn, lại thuê thêm một bảo mẫu lo cơm nước mỗi ngày.

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...