Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

SAU KHI MẤT ANH, TÔI CÓ CẢ THẾ GIỚI

Chương 1



Tôi vẫn luôn cho rằng Tống Diễn Chi yêu tôi, cho đến khi tôi nhìn thấy tin nhắn anh ta gửi cho cô gái mà anh ta tài trợ:

“Em sẽ không hiểu đâu. Giữa anh và cô ta chẳng còn gì mới mẻ nữa. Chạm vào cơ thể cô ta, cảm giác chẳng khác nào chạm vào chính mình.”

“Người duy nhất lúc này có thể khiến tim anh rung động, chỉ có em thôi, bé yêu.”

1

Hôm đó tôi đến công ty, Tống Diễn Chi vừa họp xong. Thấy tôi đứng ở cửa, anh ta thuận tay đón lấy chiếc túi tôi đang cầm.

Vị khách hàng đi phía sau mỉm cười nói:

“Nghe nói từ lâu anh Tống rất chiều vợ, hôm nay tận mắt chứng kiến mới biết lời đồn quả không sai.”

Một người khác tiếp lời, nửa đùa nửa thật:

“Vậy chắc anh chưa biết anh Tống đã bỏ ra bao nhiêu công sức để theo đuổi vợ mình đâu. Với sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm như thế, nếu dự án này được giao cho nhà họ Tống, chắc chắn chúng ta chỉ có lời chứ không lỗ dù chỉ một đồng.”

Ngay lúc đó, Tống Diễn Chi nắm lấy tay tôi, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi:

“Xem ra tôi đã lợi dụng Nghiên Nghiên rồi.”

Mọi người đều bật cười, chỉ có tôi thấy mọi thứ thật mỉa mai. Nhân lúc bắt tay, tôi khéo léo rút tay mình ra, thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta.

“Tôi đã đặt sẵn một phòng riêng ở Tụ Hiền Nhã. Anh lâu ngày mới về phương Nam, xin cho tôi vinh dự được làm chủ nhà.”

Trong mắt vị khách hàng thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nói:

“Anh Tống, vợ anh còn hiểu chuyện hơn cả anh.”

Tống Diễn Chi ngượng ngùng cúi đầu, nhưng giọng nói lại không giấu được vẻ tự hào:

“Đúng vậy, không có Nghiên Nghiên, tôi không thể sống nổi.”

Không thể sống thiếu tôi sao?

Không đâu.

Tôi nghĩ… anh ta hoàn toàn có thể.

2

Sau bữa tối cùng khách hàng, Tống Diễn Chi đưa tôi về nhà. Tôi khẽ ho một tiếng, anh ta liền hạ cửa kính xuống.

“Em bị cảm à? Đã uống t.h.u.ố.c chưa?”

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đáp khẽ:

“Chưa. Thuốc ở nhà dùng hết rồi.”

Tống Diễn Chi hơi cau mày, rẽ vào ngã tư phía trước rồi dừng xe trước một hiệu t.h.u.ố.c.

“Đợi anh một lát, năm phút nữa anh quay lại.”

Anh ta vội vàng chạy vào trong. Tấm lưng quen thuộc ấy in sâu vào mắt tôi, đến mức khiến mắt tôi nhói lên.

Có lẽ… anh ta cũng từng yêu tôi.

Chỉ là, không biết từ khi nào, tình yêu ấy đã bắt đầu biến chất.

Một tháng trước, trên quần áo của Tống Diễn Chi bắt đầu xuất hiện mùi nước hoa rẻ tiền không phải của anh ta. Thỉnh thoảng anh ta về nhà muộn, trên người còn vương mùi dầu gội của khách sạn hòa lẫn với hương nước hoa lạ.

Cảm thấy bất an, tôi tìm một chiếc dây buộc tóc hình con thỏ, trông rất trẻ con, rồi đeo vào tay anh ta, để người ngoài nhìn vào là biết anh ta đã có gia đình.

Nhưng kết quả là ngày hôm sau, trên quần áo anh ta lại xuất hiện thêm một vết son môi rất rõ.

Tống Diễn Chi giải thích rằng đó chỉ là vô tình bị quẹt phải khi xã giao. Nhưng tôi biết, đó là lời tuyên chiến của một người phụ nữ khác — và cô ta hoàn toàn không lo sợ tôi sẽ phát hiện ra.

Quả nhiên, tối hôm đó, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ, kèm theo ảnh chụp màn hình vài đoạn trò chuyện:

Tuyết Nhi:

[Vậy anh còn yêu cô ta không?]

Tống Diễn Chi:

[Em không hiểu đâu. Giữa bọn anh chẳng có gì mới mẻ cả. Chạm vào cơ thể cô ta, cảm giác như chạm vào chính mình vậy.]

[Người duy nhất lúc này có thể khiến trái tim anh rung động, chỉ có em thôi, bé yêu.]

Hình đại diện và biệt danh không hề được che giấu, chỉ cần liếc mắt một cái tôi đã nhận ra đó là Trần Tuyết — cô sinh viên nghèo từng được tôi và Tống Diễn Chi bảo trợ.

Một năm trước, khi tôi bị sảy t.h.a.i vì làm việc quá sức, Tống Diễn Chi đã đặc biệt tuyển cô ta vào bộ phận tiếp thị của công ty. Sau khi hay tin, tôi còn chủ động mời cô ta đến nhà dùng bữa.

“Cảm ơn chị Trầm Nghiên. Em chưa bao giờ nghĩ mình lại có cơ hội ăn tối trong một ngôi nhà đẹp như thế này.”

“Em thật sự rất ghen tị khi thấy anh Tống đối xử tốt với chị như vậy.”

Cô ta đứng ngoài ban công, ánh mắt hướng về phía xa. Tôi cứ nghĩ cô ta đang ngắm những ánh đèn đêm, còn dịu dàng khuyên cô ta nên cố gắng học tập, chăm chỉ gây dựng sự nghiệp.

Cho đến khi tôi đứng vào đúng vị trí ấy, mới nhận ra thứ cô ta nhìn không phải là ánh đèn, mà là người đang ngồi đọc sách trong khu vườn — người từng thuộc về tôi, cả ánh mắt lẫn trái tim đều từng là của tôi - Tống Diễn Chi.

3

“Dạo này công ty bận rộn, anh không thể ở bên em mỗi ngày được. Em phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, nếu không anh sẽ đau lòng.”

Về đến nhà, Tống Diễn Chi vẫn ân cần dặn dò tôi như mọi khi — trời lạnh thì nhớ mặc ấm, sắp đến kỳ kinh nguyệt thì đừng ăn đồ lạnh. Mọi thứ tự nhiên đến mức như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi làm ngơ, đi thẳng vào phòng ngủ. Anh ta liền nhờ mẹ Ngô nhắc tôi uống t.h.u.ố.c: loại nào, mỗi lần mấy viên, ngày mấy lần, uống trước hay sau bữa ăn — tất cả đều được dặn dò cẩn thận.

Ánh trăng ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng. Tôi đứng tựa bên khung kính cao từ trần xuống sàn, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảnh anh ta ôm Trần Tuyết bước ra khỏi khách sạn.

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...