Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 5



Lục Trầm Uyên gào lên như sấm, mặt đỏ bừng vì giận. Anh vớ lấy quả táo trên bàn trà, ném mạnh xuống chân Lục Hạo.

 

“Lập tức biến khỏi nhà tôi! BIẾN NGAY!”

 

Quả táo vỡ tan, nước b.ắ.n tung tóe dưới đất.

 

Lục Hạo và chị dâu bị cơn thịnh nộ của anh dọa sợ, mặt cắt không còn giọt m.á.u, vội vàng lùi lại rồi chạy thục mạng ra cửa.

 

Cánh cửa sắt “rầm” một tiếng, đóng sập lại, như cắt đứt toàn bộ tiếng ồn và giả dối phía sau.

 

Lục Trầm Uyên dựa lưng vào cửa, cả người trượt dần xuống, rồi ngồi bệt dưới sàn như sụp đổ.

 

Anh ôm đầu, bả vai khẽ run, tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra từ kẽ tay.

 

Tôi đi đến bên anh, ngồi xuống, ôm lấy anh thật c.h.ặ.t.

 

Không nói gì.

 

Tôi biết khoảnh khắc này — cái tượng đài mang tên “tình thân” trong lòng anh — đã chính thức đổ sập, tan tành, không thể dựng lại.

 

Sự sụp đổ của Lục Trầm Uyên không kéo dài quá lâu.

 

Khi Dao Dao rón rén bước lại gần, đặt con gấu bông cưng nhất vào lòng anh, nhẹ giọng thì thầm: “Ba đừng khóc nữa”, thì anh ngẩng đầu.

 

Trong đôi mắt đỏ hoe ấy, có thứ gì đó vừa vỡ nát hoàn toàn... nhưng cũng có thứ gì đó, âm thầm được dựng lại — từng mảnh, từng mảnh một, dần dần chắp vá lại thành người đàn ông kiên cường mà tôi từng tin tưởng.

 

Anh lau nước mắt, cúi đầu ôm lấy con gái, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng, kiên quyết:

 

“Dao Dao đừng sợ. Có ba ở đây.”

 

Tối hôm đó, anh không nhắc gì thêm đến chuyện ban chiều.

 

Chúng tôi lặng lẽ dọn dẹp mâm cơm còn dang dở, ba người ngồi xem nốt Gala xuân, rồi ai về phòng nấy.

 

Tôi biết, có những vết cắt không thể lành ngay. Phải có thời gian, và cần một đêm tĩnh lặng, để m.á.u thôi chảy và lòng thôi đau.

 

Sáng mùng Một Tết.

 

Tôi tỉnh dậy khá sớm, nhưng bên cạnh đã trống không — không thấy bóng dáng Lục Trầm Uyên.

 

Một thoáng hoảng loạn lướt qua, tôi bật dậy lao ra ngoài… rồi đứng khựng lại ở cửa bếp.

 

Lục Trầm Uyên đang đeo tạp dề, cặm cụi nấu bánh trôi nước. Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu lên người anh một tầng sáng ấm áp dịu dàng, tựa như anh vừa bước ra từ giấc mơ đẹp nhất đêm qua.

 

Nghe tiếng động, anh quay lại, khẽ cười với tôi. Trong nụ cười ấy có chút mỏi mệt, nhưng cũng có sự bình yên, giải thoát — như thể gánh nặng trên vai anh rốt cuộc đã buông xuống.

 

“Em dậy rồi à? Bánh sắp chín rồi. Ngày đầu năm, phải ăn ngọt để cả năm suôn sẻ.”

 

Tôi bước tới, vòng tay ôm anh từ phía sau, má áp vào lưng anh.

 

“Anh nghĩ kỹ rồi chứ?” Tôi hỏi khẽ.

 

“Ừ.” Anh tắt bếp, múc bánh ra bát. “Nghĩ xong rồi. Hạ Nhuận Nhuận… anh nợ em một lời xin lỗi. Trước đây anh cứ nghĩ: đó là mẹ mình, là anh trai mình, mình phải gánh, phải nhường. Anh tưởng đó là hiếu thuận. Nhưng hóa ra, nó là con d.a.o hai lưỡi — đ.â.m em, đ.â.m luôn cả bản thân anh. Anh hiểu rồi. Trách nhiệm lớn nhất đời anh, không phải là đi gồng gánh cả một nhà ăn bám, mà là bảo vệ em và Dao Dao — gia đình thật sự của anh.”

 

Câu nói ấy khiến mắt tôi cay xè.

 

“Từ giờ, chuyện nhà cũ, cứ để anh lo. Em không cần bận lòng nữa.”

 

Anh đặt bát bánh trôi vào tay tôi. “Anh sẽ không để ai đến làm loạn cuộc sống của chúng ta thêm một lần nào nữa.”

 

Tôi gật đầu, đón lấy. Viên bánh mềm, dẻo, nhân mè đen ngọt đậm — nhưng vị ngọt trong lòng tôi, đến từ người đàn ông trước mặt.

 

Sau bữa sáng, Lục Trầm Uyên cầm điện thoại, không giấu giếm tôi bất cứ động tác nào.

 

Đầu tiên, anh rời khỏi nhóm WeChat “Gia đình họ Lục một nhà thân thiết”.

 

Cái nhóm từng là chốn huyên náo nhất trong điện thoại anh — mỗi ngày trăm tin như pháo nổ. Thế mà giờ, anh thoát ra không một chút luyến tiếc.

 

Tiếp theo, anh lướt danh bạ, thẳng tay chặn toàn bộ những số đã gọi đến tối qua.

 

Xong đâu đó, anh bấm gọi cho một người — bạn học đại học cũ, giờ là luật sư chuyên về dân sự.

 

Anh bật loa ngoài.

 

“A lô, Lão Trương, chúc mừng năm mới. Tôi có chuyện muốn nhờ tư vấn.”

 

“Cậu nói đi.”

 

“Về nghĩa vụ nuôi dưỡng cha mẹ. Nếu cha mẹ có nhiều con, nhưng chỉ chuyển tài sản — ví dụ như toàn bộ tiền lương hưu — cho một người, thì người đó có thể bị yêu cầu gánh phần lớn, thậm chí toàn bộ nghĩa vụ nuôi dưỡng không?”

 

Lão Trương trả lời chuyên nghiệp:

 

“Nguyên tắc là: tất cả con đều có nghĩa vụ như nhau. Nhưng nếu cha mẹ chuyển phần lớn tài sản cho một người, ví dụ chuyển toàn bộ lương hưu mà không ghi cam kết, thì vẫn có thể dùng để chứng minh có thỏa thuận ngầm.

 

Nếu chứng minh được rằng việc tặng tài sản mang mục đích đổi lấy sự chăm sóc, thì đó là ‘tặng có điều kiện’. Nếu người nhận không thực hiện nghĩa vụ, có thể kiện để hủy bỏ việc tặng.”

 

“Hiểu rồi.” Lục Trầm Uyên gật đầu. “Nếu tôi muốn kiện, cần chuẩn bị gì?”

 

“Giấy tờ chuyển tiền, tin nhắn, ghi âm, nhân chứng… càng nhiều càng tốt. Tốt nhất là ép đối phương ký một thỏa thuận nghĩa vụ nuôi dưỡng, có công chứng càng tốt. Nếu họ không ký — kiện.”

 

“Được. Cảm ơn anh, Lão Trương. Hôm nào gặp mời anh một bữa.”

 

Cúp máy, anh quay sang tôi, ánh mắt kiên định chưa từng thấy:

 

“Hạ Nhuận Nhuận, anh quyết định rồi — anh sẽ kiện.”

 

Tôi ngẩn người.

 

Tôi biết anh đã thay đổi, nhưng không ngờ anh lại dứt khoát đến mức này.

 

“Anh nghĩ kỹ chưa? Một khi kiện, quan hệ gia đình sẽ hoàn toàn cắt đứt. Không còn đường lui nữa.”

 

“Nếu không cắt, thì để dành mà đón Tết tiếp à?” Anh bật cười chua chát. “Anh muốn để thiên hạ thấy: sống bòn rút, đục khoét người khác, thì sớm muộn cũng có ngày trả giá. Và anh cũng muốn mẹ biết — chọn sai con để gửi gắm, thì phải gánh hậu quả của cái sai đó.”

 

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng kiên định:

 

“Hơn nữa, đây không phải chuyện riêng của anh và em. Hai trăm ngàn kia — là tiền của Dao Dao. Anh nhất định phải lấy lại cho con.”

 

Tôi nhìn vào ánh mắt sáng rực như lửa ấy mà không nói nên lời.

 

Người đàn ông từng luôn lưỡng lự giữa chữ “hiếu” giả tạo và trách nhiệm thật sự — giờ đã không còn nữa.

 

Người chồng của tôi, cuối cùng đã tỉnh.

 

Những ngày sau đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị mọi thứ theo lời luật sư.

(Hết Chương 5)


Bình luận

Loading...