MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN
Chương 1
Mẹ chồng tôi đem sạch sành sanh hai trăm nghìn tiền hưu trí, không tiếc lấy một xu, dúi thẳng tay cho chị dâu cả.
Chồng tôi tức muốn bốc hỏa, định vùng lên hỏi cho ra nhẽ, nhưng tôi chỉ nhấc tay ngăn lại, điềm tĩnh lạ thường.
Đêm giao thừa, điện thoại của bà gọi đến, chuẩn không lệch một phút.
“Tiền cơm tất niên năm nay là 6666, chuyển khoản cho mẹ đi.”
Tôi khẽ cười, giọng lạnh như băng: “Năm nay tụi con không về.”
“Tiền thì mẹ bảo chị dâu con chuyển, người ta vừa lĩnh trọn gói tiền dưỡng già của mẹ cơ mà.”
–
Kim giây trên đồng hồ nhảy từng nhịp, tiếng nhỏ đến mức khó nhận ra, nhưng lúc ấy lại như từng nhịp b.úa đập vào màng nhĩ tôi.
Lục Trầm Uyên ném thẳng điện thoại xuống sofa, tiếng vỡ màn hình vang lên rợn người, át luôn cả tiếng đồng hồ. Ngực anh phập phồng như đang kìm nén một cơn bão giận, mắt đỏ rực, nhìn tôi chằm chằm.
“Em thật sự không tức à? Đó là hai trăm nghìn tệ tiền dưỡng già của mẹ anh đấy! Không giữ lại một đồng, dúi hết cho anh hai rồi!”
Tôi bình thản lật sang trang khác trong sổ chi tiêu, tay vẫn cầm b.út, chẳng dừng lại.
“Tức để làm gì?” Tôi hỏi, giọng đều đều, không mang chút cảm xúc. “Tiền của mẹ, mẹ muốn cho ai là chuyện của mẹ.”
“Tự do? Mẹ sống với mình bao năm nay, ăn uống chi tiêu toàn dựa vào vợ chồng mình! Nói là dành tiền đó đặt cọc mua nhà để Dao Dao chuyển trường, giờ quay ngoắt đi cho sạch! Vừa nhận xong tiền đã tậu xe mới, lại còn đăng ảnh khoe rình rang trên mạng!”
“Anh phải về, phải hỏi mẹ rõ ràng, xem rốt cuộc trong mắt mẹ, anh có còn là con không!”
Anh giật lấy chìa khoá, định lao ra cửa.
“Đứng lại.”
Tôi cất tiếng, chẳng lớn, nhưng đủ khiến anh khựng người.
Tôi gập sổ lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ như d.a.o cắt:
“Anh đi, thì có đòi lại được tiền không?”
Lục Trầm Uyên c.h.ế.t lặng.
“Không thể. Anh chỉ có thể cãi nhau ầm ĩ với mẹ, rồi mẹ sẽ khóc lóc kể khổ, sẽ gào lên rằng anh bất hiếu. Cuối cùng, anh tức đến phát điên, vẫn trắng tay mà còn mang tiếng con bất hiếu.”
Anh mấp máy môi, nghẹn lời. Chuyện này, suốt mười năm qua, đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi?
“Vậy mình làm gì bây giờ? Nhắm mắt bỏ qua à? Còn chuyện học của Dao Dao thì sao?” Anh ngã phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.
Tôi đẩy sổ chi tiêu ra trước mặt anh, từng con số rõ mồn một.
“Mẹ ở với mình năm năm. Mỗi tháng chu cấp ba nghìn tiền sinh hoạt, Tết nhất còn mừng tuổi riêng. Thuốc cao huyết áp của mẹ – t.h.u.ố.c nhập khẩu, mỗi tháng hơn một nghìn hai. Năm ngoái mẹ té gãy xương, nằm viện m.ổ x.ẻ hơn ba chục nghìn. Có món nào mình bắt mẹ trả không?”
Lục Trầm Uyên nhìn trang sổ, lặng thinh.
“Không đòi, vì anh là con, em là dâu, mình chấp nhận. Nhưng không có nghĩa mẹ không biết phân biệt đúng sai.”
Tôi mở điện thoại, đưa cho anh xem bài đăng mới nhất của chị dâu cả. Một chiếc SUV trắng bóng loáng đậu chễm chệ trong sân, chị ta tạo dáng bên cửa xe, cười toe toét. Dòng trạng thái: "Chồng tặng bất ngờ, năm mới xe mới."
Tôi lạnh lùng nói:
“Mẹ đưa hết số tiền dưỡng già đó cho anh hai, tức là mẹ đã lựa chọn rồi. Chọn ai là chỗ dựa khi về già, mẹ đã quyết.”
Lục Trầm Uyên nhìn bức ảnh như muốn đốt cháy màn hình.
“Ý em là gì?”
“Tức là…” Tôi cất điện thoại, mắt không rời anh, giọng bình thản đến lạnh lẽo. “Từ hôm nay, giữa mình và mẹ chấm hết. Mẹ đã chọn ai thì sau này tìm người đó. Còn mình, miễn.”
Tôi nói nhẹ như gió, nhưng bản thân hiểu rất rõ — chính khoảnh khắc anh nói “mẹ đưa hết hai trăm nghìn”, sợi dây đã căng suốt bao năm trong lòng tôi, rốt cuộc đứt phựt.
Năm năm chắt chiu, bao lần nhẫn nhịn, bây giờ nhìn lại, chẳng khác nào trò hề.
Mà cũng tốt. Đứt rồi thì không còn đau nữa.
Nửa tháng trôi qua, cả nhà im lặng đến rợn người.
Mẹ chồng không hề gọi lấy một cuộc, như thể bà chưa từng có đứa con trai út.
Lục Trầm Uyên giận đầy bụng, về nhà là im như thóc. Lâu lâu nhìn Dao Dao làm bài tập, lại thở dài sườn sượt.
Tôi biết anh đang nghĩ gì — khoản tiền đặt cọc nhà gần trường Dao Dao, không hề nhỏ.
Trong khi đó, chị dâu lại hoạt động mạng xã hội hết công suất. Hôm nay khoe nội thất xe mới, hôm sau check-in nhà hàng cao cấp, hôm nữa lại show anh hai được tặng điện thoại đời mới. Mỗi một bài đăng đều như đang nhảy múa trước mặt vợ chồng tôi, gào lên rằng: "Nhờ có hai trăm nghìn đó mà cuộc sống tao nở hoa."
Lục Trầm Uyên đã chặn chị ta, nhưng vẫn bị t.r.a t.ấ.n bởi mấy cái lượt "thả tim" từ họ hàng.
“Cô ta cố tình.” Anh gằn giọng, ném điện thoại qua một bên.
Tôi đang gọt táo cho Dao Dao, chỉ “ừ” nhẹ một tiếng.
“Em thật sự không thấy khó chịu à?” Anh quay sang hỏi.
Tôi cắt táo thành miếng nhỏ, cắm tăm, đặt lên đĩa cho Dao Dao.
“Khó chịu chuyện gì? Tiền, hay mẹ?”
Anh nghẹn lời.
Tôi lau tay, ngồi xuống bên cạnh.
“Tiền thì mình kiếm lại. Còn mẹ, đã có anh hai chị dâu hiếu thuận rồi. Mình chỉ cần lo cho tổ ấm của mình, lo cho Dao Dao, vậy là đủ.”
Anh nhìn tôi, mắt đầy mâu thuẫn. “Anh chỉ thấy không cam tâm. Sao mình bỏ ra nhiều nhất, cuối cùng lại là người bị bỏ rơi?”
“Vì có những người, càng cho nhiều, họ càng coi là đương nhiên. Mình tốt với họ bao nhiêu cũng là nghĩa vụ. Chỉ cần một lần không vừa ý, là trở mặt coi mình như kẻ phản bội. Còn người khác chỉ cần cho họ một viên kẹo, là họ rưng rưng cảm động. Với kiểu người đó, xa được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.”
Lời tôi, nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng là kết tinh từ m.á.u và nước mắt suốt năm năm làm dâu.
Đêm giao thừa.
Tôi và Lục Trầm Uyên dắt Dao Dao đi siêu thị mua đồ Tết. Giỏ chất đầy những món con bé thích, và cả những món hai vợ chồng tôi ưa chuộng. Tối nay, chúng tôi sẽ gói sủi cảo, xem Gala xuân — một cái Tết thật sự, chỉ thuộc về ba người.
Ra khỏi siêu thị, không khí Tết tràn ngập khắp nơi. Trước nhà ai cũng đỏ rực l.ồ.ng đèn, mùi thức ăn thoảng khắp phố.
Lục Trầm Uyên cuối cùng cũng cười, một tay xách đồ, một tay nắm lấy Dao Dao.
(Hết Chương 1)