Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ CHỒNG ĐƯA THẺ NGÂN HÀNG ĐÓNG VIỆN PHÍ, NHƯNG SAI MẬT KHẨU

Chương 4



Đèn đỏ trên cửa sáng chói mắt, tôi sốt ruột đứng ngoài chờ đợi.

 

Chốc lát sau, một bác sĩ vội vã bước ra, mặt nhăn lại.

 

“Tình trạng bệnh nhân rất nguy cấp, tế bào ung thư di căn gây xuất huyết nghiêm trọng, phải phẫu thuật khẩn cấp!”

 

“Cô là người nhà đúng không? Mau đi làm thủ tục, đóng tiền ngay!”

 

Đầu tôi như nổ tung một tiếng “ù”, lập tức chạy đến quầy thu ngân.

 

“Bác sĩ… chi phí điều trị là bao nhiêu?”

 

“Chuẩn bị trước 200.000, sau đó có thể còn cần thêm.”

 

Tôi theo bản năng rút điện thoại để thanh toán, rồi mới sực nhớ toàn bộ tiền đều trong tay Trương Hạo.

 

Tay run rẩy, tôi gọi cho Trương Hạo từ ngoài phòng cấp cứu.

 

Chuông đổ rất lâu, ngay khi tôi nghĩ anh ta lại không nghe thì cuối cùng cũng bắt máy.

 

“Trương Hạo!” Tôi không còn để ý gì nữa, gấp gáp nói, “Mẹ anh đang cấp cứu trong bệnh viện, xuất huyết nghiêm trọng, cần phẫu thuật gấp!”

 

“Phải đóng ngay 200.000 chi phí phẫu thuật! Anh mau chuyển tiền qua đây!”

 

Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó là giọng nói đầy ghét bỏ:

 

“Vũ Địch, cô hết trò rồi à? Lại nâng cấp chiêu trò à? Giờ đến cả diễn kịch cấp cứu?”

 

“Tôi không lừa anh! Bác sĩ đang đứng ngay cạnh tôi! Mẹ anh thực sự nguy kịch! Mau chuyển tiền đi, nhanh lên!”

 

Tôi cuống đến mức nước mắt trào ra, gần như là gào thét.

 

Anh ta cười lạnh một tiếng, giọng cực kỳ mất kiên nhẫn:

 

“Cùng một chiêu lừa còn định xài lại? Đừng phí công nữa!”

 

“Nói cho cô biết, tiền của tôi đều gửi tiết kiệm kỳ hạn rồi, một đồng cũng không rút ra được!”

 

Tôi gào lên:

 

“Trương Hạo! Đó là mẹ ruột anh! Anh định nhìn bà c.h.ế.t à?!”

 

“Dù là mẹ ruột, tôi cũng không có tiền! Tôi đang đàm phán với khách lớn, đừng làm phiền nữa!”

 

“Tút—”

 

Tôi buông điện thoại xuống, ngồi bệt xuống ghế dài ngoài phòng cấp cứu.

 

Tôi không có 200.000, tôi không cứu nổi bà ấy.

 

Một tiếng sau, đèn phòng cấp cứu tắt, t.h.i t.h.ể mẹ chồng được phủ khăn trắng được đẩy ra ngoài.

 

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lắc đầu với tôi.

 

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Đưa đến quá muộn, tế bào ung thư đã di căn toàn thân… xin chia buồn.”

 

Tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, trong lòng chỉ còn một mảnh hoang tàn.

 

Tôi gọi cho Trương Hạo mấy cuộc, anh ta đều không bắt máy.

 

Dưới sự thúc giục của bác sĩ, tôi đành đồng ý để họ hỏa táng t.h.i t.h.ể của mẹ chồng.

 

Tôi nhắn tin cho anh ta, nói rằng t.h.i t.h.ể mẹ anh đã được hỏa táng, nhưng không nhận được phản hồi.

 

Hỏa táng xong, tôi ôm hộp tro cốt khắc tên mẹ chồng, nặng nề bước ra khỏi nhà tang lễ.

 

Bất ngờ, một người đàn ông nông dân hơn 50 tuổi, da ngăm đen, đi cùng một thanh niên cao to, xông tới.

 

Người lớn tuổi nhìn thấy tôi, dè dặt lên tiếng:

 

“Cô là… vợ Trương Hạo?”

 

Tôi gật đầu một cách tê liệt.

 

Ông ta lập tức lộ vẻ vội vàng, đưa tay định giật lấy hộp tro cốt trên tay tôi.

 

“Tốt quá rồi. Bọn tôi từ làng Trương Gia đến, Hạo T.ử bảo bọn tôi đến lấy tro cốt của mẹ cô.”

 

“Giờ không còn sớm nữa, phải mau về, bên kia đang đợi làm đám cưới âm đó.”

 

Tôi bừng tỉnh, lập tức ngăn lại:

 

“Mấy người làm gì vậy? Không được chạm vào!”

 

Người đàn ông có vẻ khó chịu, rút điện thoại ra:

 

“Hạo T.ử đã dặn với Tam Thúc rồi, tiền cũng nhận rồi, chuyện này là chắc chắn!”

 

Trên màn hình là đoạn trò chuyện giữa Trương Hạo và người họ hàng, cùng chuyển khoản 100.000 tệ.

 

Tôi nhìn câu anh ta viết: “Người cũng c.h.ế.t rồi, bán tro cốt còn có thể tận dụng.”

 

Máu dồn lên não, tôi lập tức gọi lại cho Trương Hạo.

 

May mà lần này anh ta nghe máy.

 

“Trương Hạo! Người làng Trương Gia đến rồi! Muốn mang tro cốt mẹ anh đi! Anh đang làm cái quái gì vậy?!”

 

Đầu dây bên kia, Trương Hạo giọng thản nhiên, còn có chút đắc ý:

 

“Ồ, họ tới rồi à? Làm việc cũng nhanh phết. Đúng, tôi gọi họ tới đó.”

 

“Anh… anh gọi họ đến… bán tro cốt mẹ anh?!”

 

Tôi không thể tin nổi.

 

Anh ta đột nhiên khó chịu:

 

“Gì mà mẹ tôi? Đó là mẹ cô!”

 

“Cô nên cảm ơn tôi mới đúng, mẹ cô cô đơn một mình xuống dưới đó cũng tội.”

 

“Lần này xem như tôi giúp bà ấy tìm được chỗ nương tựa, sau này còn có người thắp nhang, cũng coi như tôi thay cô báo hiếu.”

 

Nghe những lời vô liêm sỉ này, tôi như bị sét đánh, không nói được lời nào.

 

Không nghe thấy tôi phản ứng, anh ta còn cười nhẹ, giả vờ hào phóng nói tiếp:

 

“Cô cũng đừng buồn quá. Bên kia trả 10.000 tệ.”

 

“Tiền đó tôi sẽ chia cho cô một ít, xem như lễ cưới cho mẹ cô?”

 

“Đồ điên… anh không có nhân tính…” Tôi lẩm bẩm.

 

“Được rồi, tôi còn việc. Để họ mang đi tro cốt đi, đừng làm phiền tôi nữa.”

 

“Tút— tút—”

 

Tiếng tút vang lên, tôi thấy người đàn ông trung niên kia vung tay, gã thanh niên lập tức giật lấy hộp tro cốt.

 

“Chúng tôi nghe thấy hết rồi, Trương Hạo đồng ý rồi, cô đừng ngăn nữa.”

 

Tôi bất chấp tất cả lao tới, ôm chặt cánh tay gã thanh niên, hét lớn về phía hành lang:

 

“Bảo vệ! Có người cướp đồ! Mau lại đây!”

 

Tôi gào lên trong tuyệt vọng, nhưng không ai đến giúp.

 

Chỉ có thể trơ mắt nhìn họ ôm tro cốt mẹ chồng biến mất nơi cuối hành lang.

 

Trên xe taxi trở về, lòng tôi hoang mang.

 

Mấy tháng trước mẹ chồng còn cười nói vui vẻ, giờ lại ra đi trong cảnh t.h.ả.m thương, ngay cả sau khi c.h.ế.t cũng không yên ổn.

 

Khoảnh khắc đó, oán hận trong tôi đối với bà ấy cũng tan biến.

 

Hôm sau, tôi và mẹ đến một nghĩa trang yên tĩnh ở ngoại ô, lập mộ gió cho mẹ chồng.

 

Trên bia khắc tên bà, bên trong chôn chiếc áo khoác bà thường mặc.

 

Mẹ tôi thở dài:

 

“Dù sao cũng là mẹ chồng con dâu một thời, cho bà ấy một nơi yên nghỉ đi.”

(Hết Chương 4)


Bình luận

Loading...