Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ CHỒNG ĐƯA THẺ NGÂN HÀNG ĐÓNG VIỆN PHÍ, NHƯNG SAI MẬT KHẨU

Chương 1



Tôi có một người mẹ chồng “tốt”.

Khi biết mẹ ruột tôi bị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, bà chủ động đưa hết tiền tiết kiệm cả đời để chữa bệnh cho mẹ tôi.

Nhưng mật khẩu thẻ ngân hàng bà đưa, tôi nhập ba lần đều sai.

Thẻ bị khóa, quá thời hạn đóng viện phí để phẫu thuật.

Nhìn mẹ nằm trên giường nghỉ ngơi.

Tôi lại không hề sốt ruột.

Bởi người bị ung thư buồng trứng ngay từ đầu, vốn không phải là bà ấy.

Vì lo cho bệnh tình của mẹ, sáng sớm tôi đã đến ngân hàng.

Tôi cẩn thận nhập mật khẩu, nhân viên ngân hàng lắc đầu.

“Xin lỗi cô, không thể rút tiền được.”

“Mật khẩu cô nhập không đúng.”

Tôi lập tức mở điện thoại, kiểm tra lại mật khẩu mẹ chồng gửi.

Đối chiếu từng con số, tôi bấm từng phím một.

Nhưng khi nhấn nút xác nhận, nhân viên lại báo: “Mật khẩu sai.”

Tôi bật dậy, tay đập lên tấm kính quầy giao dịch.

“Không thể nào! Tôi kiểm tra rất kỹ rồi, không thể nhập sai!”

Giọng tôi hơi lớn, mấy khách hàng bên cạnh đều quay sang nhìn.

Nhân viên ngân hàng liếc nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp, rồi nhẹ giọng nói:

“Cô ơi, sau ba lần nhập sai, hệ thống sẽ tự động khóa thẻ. Cô nghĩ kỹ lại đi.”

Tôi cảm ơn cô ấy, rồi lập tức gọi điện cho mẹ chồng.

Không ai bắt máy.

Tôi gọi cho chồng, cũng không ai nghe.

Một lần, hai lần, ba lần.

Trời sắp tối, vẫn chưa liên lạc được.

Tôi nóng ruột như kiến bò trên chảo nóng, mắt đã đỏ hoe.

Cô nhân viên khẽ hỏi:

“Cô có việc gì rất gấp đúng không?”

Tôi đặt điện thoại xuống, thở dài.

“Mẹ tôi… bị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, nếu không điều trị thì không cứu được nữa.”

“Hôm nay là hạn cuối nộp viện phí, lỡ ca mổ lần này… tôi không biết còn có cơ hội không…”

Nước mắt trào ra không kìm được, tôi quay mặt đi che giấu vẻ t.h.ả.m hại.

Cô ấy nhìn đồng hồ treo tường, rồi quay sang tôi.

“Cô ơi, còn 3 phút nữa là 5 giờ, chúng tôi chuẩn bị tan ca.”

“Nhưng vì tình huống của cô đặc biệt… tôi có thể đợi thêm một lúc.”

Tôi vô cùng biết ơn, cúi đầu cảm ơn cô ấy.

Thời gian trôi từng phút.

Sảnh lớn dần trở nên trống vắng, chỉ còn tôi và cô ấy.

Nửa tiếng sau, điện thoại của mẹ chồng cuối cùng cũng kết nối.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng dầu sôi xèo xèo và giọng nói oang oang của bà.

“Tiểu Địch, có chuyện gì vậy? Mẹ bận nấu cơm nên không nghe máy.”

Tôi lắp bắp giải thích chuyện nhập sai mật khẩu.

Bên kia im lặng một lúc, rồi thở dài như tiếc nuối.

“Ôi cái đầu óc của mẹ! Nhớ nhầm mất rồi! Nhưng mà giờ ngân hàng đóng cửa rồi nhỉ…”

Cổ họng tôi nghẹn lại, vội nói rằng nhân viên ngân hàng đã cố tình tăng ca chờ tôi.

Bên kia chững lại vài giây.

“À… thế à… đúng là gặp được người tốt…”

“Mật khẩu đúng là gì nhỉ… để mẹ nhớ lại xem…”

Thời gian trôi từng giây, hệ thống thanh toán của bệnh viện sắp đóng.

Tôi gấp gáp giục: “Mẹ, mẹ nhớ lại đi, gấp lắm rồi!”

Vài chục giây sau, bà chậm rãi đọc ra một dãy số mới.

Tôi xác nhận kỹ lại mật khẩu mới rồi cúp máy.

Ngón tay run rẩy, tôi nhập từng số trên bàn phím.

Một giây sau, hệ thống hiện dòng thông báo lần thứ ba:

“Mật khẩu sai.”

Tôi c.h.ế.t lặng.

Cô nhân viên ngân hàng thở dài:

“Mật khẩu nhập sai quá số lần, thẻ đã bị khóa.”

Rời khỏi ngân hàng, tôi nhận được tin nhắn từ bệnh viện:

“Viện phí chưa đóng đúng hạn, lịch mổ đã bị hủy.”

Tôi siết chặt điện thoại, bật khóc giữa phố.

Tôi khóc cho bản thân, ba năm nay nhìn nhầm người.

Một tuần trước, mẹ tôi thấy đau bụng.

Tôi đưa mẹ đi khám, tiện thể đưa mẹ chồng – người luôn tiết kiệm, không chịu đi viện – đi khám tổng quát.

Kết quả có rồi: mẹ tôi chỉ bị viêm dạ dày mãn tính, còn mẹ chồng thì là ung thư buồng trứng giai đoạn cuối.

Tôi muốn lập tức nói với mẹ chồng, dù có phải bán nhà cũng sẽ chữa cho bà.

Nhưng mẹ tôi – người đi cùng tôi lấy kết quả – đã ngăn lại.

“Chờ đã, nếu nhà họ không thật lòng thì sao?”

“Con cứ nói người bệnh là mẹ, xem họ phản ứng thế nào.”

Lúc đó tôi còn trách bà.

“Mẹ nghĩ nhiều rồi, mẹ chồng đối xử với con như con gái ruột, không cần thử đâu.”

Mẹ tôi thở dài, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Con gái, mẹ cũng mong là mẹ lo xa. Nhưng vẫn nên thử, biết người biết mặt chưa chắc biết lòng.”

Hôm đó, tôi vừa bước vào nhà, mẹ chồng đã mang ly sữa nóng ra đón.

“Tiểu Địch, vất vả rồi. Mẹ con con kiểm tra sao rồi?”

Chồng tôi cũng tỏ ra lo lắng, nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

“Em đừng lo, dù có chuyện gì, cả nhà mình cùng vượt qua.”

Tôi cảm động suýt nữa từ bỏ “màn kịch” này.

Nhưng nghĩ đến lời mẹ dặn, tôi c.ắ.n răng diễn tiếp.

Tôi nhận ly sữa, đặt lên bàn, nghẹn ngào nói:

“Mẹ em… bị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, bác sĩ bảo phải mổ ngay.”

Tay chồng tôi đang đặt trên vai tôi đột nhiên siết lại, giả vờ hỏi:

“Chi phí điều trị khoảng bao nhiêu vậy?”

“Đừng lo quá, bác chắc chắn sẽ không sao.”

Tôi lau nước mắt, nghẹn giọng:

“Cả quá trình khoảng năm trăm ngàn.”

“May mà nhà mình còn một triệu, cũng không đến mức kiệt quệ…”

Chồng tôi khựng tay lại.

Mẹ chồng thì lập tức xoay người vào phòng lấy thẻ ngân hàng, không hề do dự đưa cho tôi.

“Đừng lo tiền. Cầm lấy thẻ này, mai đi đóng viện phí.”

Tôi mỉm cười nhận lấy, nghĩ chắc mẹ tôi quá lo xa.

Hôm đó, mẹ chồng còn nấu cả bàn đầy món tôi thích.

Tôi vừa cầm đũa, định mở lời:

“Chồng à, thật ra mẹ em…”

Chưa nói xong, mẹ chồng đã gắp miếng sườn lớn bỏ vào bát tôi.

“Ăn đi con, đừng nói nữa, nhìn con kìa, ăn nhiều vào cho có sức.”

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...