Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Địa Ngục Trần Gian

Chương 11



Một người tốt như vậy sao có thể? Sao lại có thể bị đối xử như thế?

 

Nước mắt chú không ngừng rơi, nhưng sắc mặt lạnh đi. Lời nói lại vô cùng tỉnh táo: “Giết cả nhà chúng nó xong, tôi chấp nhận vào tù.”

 

Dịch Thanh sẽ dùng chính sinh mệnh của mình để bảo vệ Hà Lâm.

 

“Dượng!” Tôi vội vàng kéo lấy chú, ba tôi cũng đã giữ chặt cổ tay chú lại.

 

“Em rể! Bọn chúng sắp sa lưới rồi, em đừng manh động!”

 

Nói đến đây, những giọt nước mắt ba tôi vốn cố nén cũng trào ra. Ông mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhà ngoại chính là gia đình duy nhất của ông. Hà Lâm cũng là cô em vợ mà ông thương như em gái ruột. Làm sao ông không đau, không hận cho được.

 

“Nếu em làm vậy, em vào tù rồi thì tiểu Lâm nó phải làm sao? Sau này chúng ta biết ăn nói với nó thế nào? Em không muốn ở bên nó nữa sao?” Mẹ tôi lúc này cũng dần bình tĩnh lại, bà hít sâu một hơi rồi ngấn lệ hỏi.

 

“Nhưng… chị, anh rể!” Dịch Thanh cầm dao bất động, ngẩng đầu hét lên một tiếng dài, khàn đặc và đầy đau đớn: “Em biết phải làm sao bây giờ, em phải làm sao bây giờ! Hà Lâm, đó là Hà Lâm mà!”

 

“Keng—” Con dao rơi xuống đất.

 

Chú Dịch như bị rút sạch sức lực, cả người ngã khuỵu xuống nền nhà khóc òa như một đứa trẻ.

 

Mười chín năm đời người… Mười chín năm ký ức, làm sao mà bù nổi?

 

Cả đời này của dì út, cả đời này của chú… Lũ súc sinh đó, có trả giá thế nào cũng không bao giờ trả nổi.

 

13.

 

Ngày làm lễ đính hôn, Lương Tuyên ăn mặc vô cùng bảnh bao. Anh ta hiếm hoi còn đi làm tóc, trông đầy khí thế.

 

Ba mẹ tôi nói, tuy không phải cưới chính thức mà chỉ là đính hôn. Nhưng gia thế nhà gái lớn, nên không thể qua loa được. Ba mẹ tôi sẽ mời những người có máu mặt, quen biết trong giới đều sẽ đến. Cũng mong Lương Tuyên dẫn theo những thuộc hạ thân tín, có chút địa vị ở công ty tới.

 

Lúc nghe vậy, Lương Thông Tài còn hơi do dự.

 

Nhưng Lương Tuyên khuyên: “Bố à, vất vả lắm con mới ‘vớt’ được cô ấy! Bố còn chần chờ gì nữa, con quen Hạ Tiêu sáu năm chứ đâu phải mới sáu tháng!”

 

Nghe vậy, Lương Thông Tài cũng yên tâm hơn. Cả nhà họ Lương, dẫn theo một loạt cấp dưới quan trọng oai vệ bước vào khách sạn.

 

Có người uống rượu, có người hàn huyên. Không khí bỗng chốc trở lên rất náo nhiệt, Lương Tuyên cũng vô cùng hài lòng. Anh ta cười híp mắt quay sang hỏi tôi: “Tiêu Tiêu, khi nào em mới giới thiệu mấy chú, mấy bác quen biết cho anh làm quen?”

 

Lương Thông Tài cũng đi qua, cười hiền hòa: “Đúng rồi Tiêu Tiêu, bác đã đưa hết người quan trọng đến đây chống lưng cho hai đứa rồi đó!”

 

tôi mỉm cười thật tươi, hôm nay tôi không trang điểm gì nhiều mà chỉ ăn mặc rất giản dị. Nhưng nhan sắc tự thân đã đủ nổi bật.

 

“Bác ạ, để con giới thiệu cho bác một người.” Tôi gọi với sang: “Dượng, dượng qua đây làm quen với bác Lương đi ạ!”

 

Dượng?

 

Lương Thông Tài và Lương Tuyên liếc nhau, họ chưa từng nghe Hạ Tiêu nói mình còn có dì út, huống chi là dượng.

 

Nhưng người kia đã bước tới. Đó là một người đàn ông cao lớn, vai rộng, da ngăm khỏe mạnh, sắc mặt lạnh băng.

 

Lương Thông Tài lập tức thấy có gì đó là lạ, người này tạo cho ông ta một cảm giác rất quen. Giống như… giống như mấy tay cảnh sát mà ông ta đã từng đối đầu ngày trước.

 

Liếc sang nụ cười nhàn nhạt trên môi Hạ Tiêu, lại nhìn qua đại sảnh đầy người. Lương Thông Tài bỗng hiểu ra gì đó, ông ta bỗng hét lớn: “Không ổn rồi, Lương Tuyên—”

 

Khi Lương Tuyên nghe tiếng quay đầu lại, trên mặt anh ta vẫn là vẻ lảo đảo sau mấy ly rượu chúc mừng từ mọi người.

 

Một cú đấm nặng như búa tạ giáng thẳng tới, tiếng gào của Lương Thông Tài lập tức bị chặn ngang trong cổ họng. Trước mắt ông ta tối sầm, ngã gục xuống nền.

 

Nhìn thấy bố của mình bị đánh gục, Lương Tuyên lập tức hiểu ra. Anh ta hoảng hốt quay người định bỏ chạy, nhưng ‘ người bạn gái mềm mại yếu ớt’ đang đứng cạnh là tôi đây đã nhanh như chớp quặp tay giữ chặt lại.

 

“Tiêu…” Chữ “Tiêu” còn chưa gọi xong, trời đất trước mắt anh ta đã quay cuồng. Cả người bị quật văng lên không rồi đập mạnh xuống đất.

 

Còn chưa kịp phản ứng, một cái tát đã giáng thẳng lên má Lương Tuyên. Giọng nói lạnh buốt của tôi vang lên bên tai: “Lương Tuyên, món nợ các người đã làm với dì tôi… nợ những cô gái đó… đến lúc phải trả rồi.”

 

Xong đời.

 

Hoàn toàn xong đời rồi.

 

Lương Tuyên nhắm mắt lại, ngất lịm.

 

 

Một công ty mà người quan trọng đều không có mặt, chẳng khác gì một tờ giấy mỏng.

Khi lực lượng chức năng ập vào lục soát, đám nhân viên hoảng loạn còn các cô gái bị giam giữ thì gào khóc thất thanh, tiếng khóc như muốn lật tung mái nhà.

 

Vô số lời khai, vô số bằng chứng.

 

Nhà họ Lương không còn đường trốn, những kẻ đứng sau lưng bọn chúng cũng không thoát được. Cùng lúc đó, một bài phóng sự mang tên ‘mười tám tầng trên đầu nhân gian’ được đăng tải và lập tức khuấy đảo dư luận ngoài đời cùng trên mạng.

 

Chuyện này, tuyệt đối không thể kết thúc cho qua. Và cũng sẽ không bao giờ kết thúc cho qua.

 

 

“Ông xử lý những cô gái đó bằng cách nào?” Trước mặt hai cảnh sát, trên mắt Lương Thông Tài vẫn còn hằn rõ dấu nắm đấm.

 

Hắn nuốt nước miếng, biết giờ chỉ có thể nói thật: “Nhà nào nghèo, tôi biết gia đình họ không có đường chạy chữa thì bán lên vùng núi. Nhà nào điều kiện tốt hơn và sợ làm lớn chuyện, thì tôi đưa vào công ty, cho làm… chút việc.”

 

“Chút việc? Làm việc gì ông không tự không biết à?” Một cảnh sát đập mạnh xấp hồ sơ trong tay xuống bàn: “Lương Thông Tài, đừng giả ngu nữa! Chứng cứ trong tay chúng tôi đủ để nhấn ông chec chìm rồi đấy!”

 

“… Làm giao dịch tình dục.” Lương Thông Tài cúi đầu.

 

“Dùng cách gì để lừa họ vào?” Vị cảnh sát còn lại tiếp tục hỏi.

 

“Có đứa sống một mình trong phòng thuê, tôi cho người xông vào bắt đi. Có đứa đang tìm việc, tôi lừa rằng công ty còn tuyển nhân viên.”

 

“Cầm thú.” Cảnh sát bên cạnh không nhịn được, chửi thấp một câu:

 

“Đây là xã hội pháp trị! Loại tội phạm như ông, làm những chuyện này mà mặt không đỏ hay tim không đập nhanh nổi à?!”

 

“Còn những cô gái ‘mất tích’ nhưng vẫn gửi tin nhắn về cho bố mẹ định kỳ, cũng là trò của ông sao?”

 

“Tôi sợ ồn ào quá thì phiền, nên định kỳ giả giọng bọn nó để nhắn cho gia đình.” Lương Thông Tài nói.

 

“Bọn họ không phản kháng hay bỏ trốn à?”

 

“Có.” Lương Thông Tài nói:

 

“Nhưng trốn thì chắc chắn sẽ bị bắt về, sau khi bị đánh một trận và không cho ăn. Chúng tôi bắt bọn họ nuốt những thứ dơ bẩn…”

 

“Hơn nữa, trong tay chúng tôi còn có ảnh khỏa thân cùng video của từng người. Chỉ cần dám chạy, chúng tôi sẽ gửi hết cho tất cả những người liên quan của nó.”

 

[…]

 

“Bây giờ hỏi ông về vụ mất tích của Hà Lâm suốt mười chín năm trước. Mười chín năm trước, Hà Lâm sinh viên khoa múa trường A, mất tích ở ngoại ô A thị có phải do ông đưa đi không?”

 

Nghe thấy cái tên này, Lương Thông Tài sững lại một lúc rồi ngay trước mặt hai cảnh sát. Ông ta bật cười thành tiếng.

 

“Lương Thông Tài!” Cảnh sát lạnh giọng cảnh cáo.

 

Lương Thông Tài như biến thành một con người khác: “Hà Lâm, tôi suýt quên mất tên con đàn bà đó rồi. Nó điên điên dại dại, đến tên thật tôi cũng sắp quên!”

 

“Có phải ông bắt cô ấy đi không?” Cảnh sát tiếp tục hỏi.

 

“Đúng thế.” Ông ta nói rất nhẹ: “Tôi cho con trai tôi giả vờ đi lạc và hỏi đường, dẫn nó tới chỗ phòng thuê của tôi. Ban đầu con nhỏ đó không chịu vào, tôi đấm cho nó một cú rồi đánh ngất lôi vào nhà.”

 

Nhớ lại, trong giọng Lương Thông Tài như còn cảm thấy khoái trá: “Hà Lâm hồi ấy trông như tiên giáng trần. Nhưng mà tiên thì không đụng vào được, còn nó… thì được.”

 

Cảnh sát hít sâu, cố đè nén cơn giận: “Ông có buộc nạn nhân quan hệ với ông không?”

 

“Không thì sao? Tôi đâu phải thánh.” Giọng ông ta thản nhiên: “Chỉ là con khốn Hà Lâm đó cứng đầu, tôi bắt nó nhiều năm thế rồi. Vậy mà nó có bầu lại dám đập bụng, ép sẩy mấy đứa con của tôi.”

 

Nói đến đây, khóe môi ông ta nhếch lên: “Cuối cùng không còn cách nào khác, tôi đành dùng xích sắt khóa nó lại.”

 

“Ông ép nạn nhân sinh con cho mình?”

 

“Lương Niệm chính là con của nó.” Lương Thông Tài biết mình đã hết đường thoát nên giờ lại cười, nụ cười âm u đến rợn người: “Chỉ là nó không biết, và chính Lương Niệm cũng không hay biết gì.”

 

14.

 

Chuyện của nhà họ Lương chấn động cả thành phố. Cuối cùng Lương Thông Tài và Lương Tuyên bị tuyên án tử hình, Lương Niệm bị giam vào tù, những kẻ liên quan cũng đều chịu trừng phạt thích đáng.

 

Chỉ là cho dù kết cục có nghiêm khắc đến đâu, thì những cô gái kia và dì út của tôi. Tất cả những gì họ đã đánh mất, ai có thể bù đắp lại cho họ?

 

Ngày thi hành án Lương Thông Tài, tôi ngồi trên ghế sofa. Lặng lẽ nhìn ông ta thẳng người ngã xuống trên màn hình TV.

 

Ngoài khu vườn nhỏ, dượng của tôi đang cẩn thận dìu người phụ nữ chú yêu nhất đời. Dắt dì út nhảy điệu nhảy mà chú vốn chẳng hề giỏi.

 

Giai điệu chậm rãi trôi theo gió.

 

Người phụ nữ mang đầy vết sẹo ấy vẫn chẳng thể nhận ra người đàn ông trước mắt chính là người yêu năm xưa. Nhưng chỉ cần đứng bên cạnh chú, dì lại cảm thấy một sự ấm áp vô bờ.

 

Bàn tay của dì út được bàn tay chú nắm thật chặt: “Tiểu Lâm, nửa đời còn lại anh sẽ ở cạnh và che chở cho em.”

 

Dì chớp mắt, rồi bỗng khẽ mỉm cười. Dì cũng chẳng biết vì sao mình lại cười.

 

Có lẽ vì trời hôm ấy rất đẹp, nắng rất sáng và gió rất dịu.

 

Dịch Thanh yêu Hà Lâm thật nhiều. Và có lẽ, Hà Lâm rồi cũng sẽ dần nhớ lại người đàn ông ấy.

 

Dịch Thanh cuối cùng đã có thể bảo vệ Hà Lâm ‘trọn một đời, trọn một kiếp’.

 

—--hết—-

(Hết Chương 11)


Bình luận

Loading...