Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Đó
Chương 1
Trước đêm kết hôn, tôi đứng ngoài phòng bao của khách sạn thì nghe thấy Lương Túc Đình đang nói chuyện với bạn mình.
“Tôi là muốn trả thù cô ấy.”
“Tôi chỉ giả vờ như bị cô ấy mê hoặc thôi.”
“Yên tâm, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.”
Giọng bạn anh ta đầy khâm phục: “Không hổ là Đình ca! Vậy chiếc nhẫn kim cương anh tặng cô ấy là hàng giả đúng không?”
Lương Túc Đình biến sắc: “Sao có thể! Vợ tôi không đeo đồ giả.”
Bạn anh ta lại hỏi: “Thế…anh bảo mua biệt thự cho cô ấy cũng là gạt cô ấy?”
“Đương nhiên là gạt rồi!” Lương Túc Đình vô cùng tự tin.
“Tôi mua cho cô ấy là căn penthouse ở trung tâm thành phố.”
Bạn anh ta câm nín: “Thế thì báo thù kiểu gì trời?”
Giọng Lương Túc Đình chắc như đinh đóng cột: “Năm xưa cô ấy sỉ nhục tôi - giờ tôi cũng phải dùng tiền để sỉ nhục lại cô ấy!”
1
Ngoài phòng bao rất ồn.
Cho nên tôi chỉ nghe được mấy từ rời rạc: “…mê hoặc …vợ tôi …căn hộ lớn …”
Lương Túc Đình đúng là thích khoe khoang thật.
Hóa ra trước mặt bạn bè anh trẻ con như vậy.
Tôi bình tĩnh đẩy cửa bước vào.
Lương Túc Đình giật mình quay đầu, trong mắt còn có chút hoảng hốt: “Lăng Lăng? Em vừa…nghe thấy…”
Tôi biết anh lại ngại tôi nghe thấy “lời tỏ tình ngầm” của anh, nên giả vờ không biết: “Hử? Nghe gì cơ?”
Anh im lặng hai giây: “Không có gì.”
Bạn anh ta nhìn hai chúng tôi bằng ánh mắt vô cùng vi diệu, cuối cùng ánh mắt ừng trên người Lương Túc Đình - người đã vô thức đứng dậy kéo ghế cho tôi, còn rót cho tôi chén trà nóng - rồi cười khan: “Tôi… đột nhiên nhớ mình có việc, tôi đi trước đây.”
Tôi hơi ngạc nhiên: “Không phải nói chiều cùng đi xem dự án mới sao?”
Anh ta ôm mặt: “Ăn nhiều đồ ngọt quá… đau răng.”
Lương Túc Đình cau mày nhìn theo: “Em hẹn cậu ta xem dự án gì?”
Tôi đáp qua loa: “Ồ, cậu ấy bảo muốn đầu tư vào một dự án bên quỹ của bọn em, vừa khéo nằm dưới tên phòng thí nghiệm của em.”
Anh ngẩng đầu đầy kiêu ngạo: “Hóa ra cô nàng Giang tiểu thư cũng có ngày phải đi tìm người đầu tư.”
Tôi cười nhẹ: “Đúng vậy, quỹ nghiên cứu năm nay hơi thiếu tiền.”
Lương Túc Đình hừ một tiếng: “Giờ em cũng có lúc thiếu tiền cơ.”
Tôi không đáp.
Khóc nghèo trước mặt nhà đầu tư vốn là thiên phú của dân nghiên cứu khoa học.
Nhưng rõ ràng anh hiểu nhầm ý cười của tôi.
Anh liếc tôi với vẻ “giả bộ thản nhiên”: “Em nói vài câu dễ nghe đi, cậu ta không đi xem thì anh đi.”
Tôi đặt tay lên mu bàn tay anh: “Không cần.”
Anh lập tức sốt ruột: “Tại sao không cho anh đi? Dựa vào gì cậu ta được mà anh không được?!”
Tôi uống ngụm trà: “Dự án đó chẳng có tiền đồ gì, anh đừng tiêu tiền linh tinh.”
Anh khựng một giây - hình như không ngờ câu trả lời lại là vậy.
“… Ừ.”
Khóe môi anh cong lên một chút, có vẻ hơi ngượng, quay đầu sang chỗ khác: “Thì ra em… lo cho anh à.”
“Thật là không có cách nào với em.”
Tôi liếc anh: “Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi.”
Khoé môi anh càng nhếch lên cao: “Vậy em còn chỗ nào cần tiền không? Anh đang có một khoản không biết tiêu vào đâu đây.”
Tôi cụp mắt: “Thật ra em có một đề tài nhỏ, hơi ít người quan tâm, khó xin kinh phí…”
Giọng Lương Túc Đình lập tức gấp gáp: “Anh tài trợ! Em cần bao nhiêu?!”
Tôi báo một con số.
Anh thở phào: “Nhiêu đó mà cũng khiến em hạ mình à.”
“Mai anh để thư ký làm luôn.”
Nói xong, như thể trút được gánh nặng, anh ngẩng đầu tự đắc: “Giờ em cảm thấy thế nào?”
Tôi? Tôi vui chứ.
Nhưng anh nhìn tôi đầy mong đợi: “Có phải rất không cam lòng? Có phải thấy anh quá kiêu căng? Có phải tức tới mức khó chịu?”
… Lại lên cơn tự diễn tổng tài.
Lương Túc Đình không tệ, chỉ thỉnh thoảng sẽ nhập vai nam chính ngôn tình c ư ỡ n g ép độc chiếm.
Mỗi lần tặng quà đều phải diễn tiết mục này.
Tôi không hiểu, nhưng là vị hôn thê tương lai của anh, tôi quyết định phối hợp.
Thấy anh buồn bã ngồi một góc sau khi “nói lời độc ác”, tôi tựa đầu vào vai anh, giọng nhạt như đọc bài: “Ôi chúa ơi, em đành uất ức nhận số tiền khổng lồ này… Muốn làm gì thì cứ làm…Thật là tức chếc em rồi mà.”
2
Tôi và Lương Túc Đình là bạn học từ phổ thông đến đại học.
Tốt nghiệp xong tôi ra nước ngoài học tiếp, anh ở lại khởi nghiệp, hai bên mất liên lạc.
Sau đó tôi về nước, xây phòng thí nghiệm, tiện thể sắp xếp lại tài sản gia đình.
Trùng hợp gặp lại trong buổi họp lớp.
Tôi đang cười cười nói nói với đám bạn cũ, có đứa trêu: “Ơ kìa, về kế nghiệp gia sản à?”
Tôi đùa: “Sắp phá sản rồi, về kế nghiệp… nợ.”
Lương Túc Đình đưa danh thiếp: “Có gì cứ tìm anh.”
Tôi nhận lấy, thuận miệng nói: “Ừ, hôm nào ăn bữa cơm.”
Tôi uống rượu một vòng rồi quay lại - anh vẫn đứng đó.
“Hôm nào?” anh hỏi.
“Hả?”
“Không phải nói ăn cơm sao?”
Hôm nay anh ăn mặc phong độ doanh nhân, người đầy ánh sáng kim tiền.
Nghe nói còn thích tổ chức các buổi họp lớp, năng lực xã giao đầy mình - sao câu khách sáo cũng không hiểu?
Nhưng anh mím môi nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp và ủy khuất…
Tôi mềm lòng: “Được rồi được rồi, anh chọn thời gian đi.”
Anh như xấu hổ, quay mặt đi: “Tất - tất cả đều được.”
Cuối cùng quyết định thứ Ba tuần sau.
Ăn một nửa, anh trốn ra ngoài nghe điện thoại.
Tôi đi ngang WC mới tình cờ nghe được:
“…đúng, mấy nhà hàng đó bao trọn gói đi …tôi phải cho cô ấy biết tay …ừ, cô ấy thích màu tím, trang trí nhiều lên …”
Chắc không liên quan đến tôi đâu.
… Mặc dù tôi cũng thích màu tím thật.
Nhà tôi có tiền, nhưng mấy cái trò “cho người ta nhìn màu sắc xem” theo kiểu nhà giàu này tôi đúng là chưa gặp bao giờ.
Tôi lặng lẽ lùi đi.
Ngày đó, tôi và anh vốn rất hợp nhau, giúp đỡ nhau liên tục, luôn cạnh tranh vị trí nhất - nhì trường.
Tôi giành hạng nhất nhiều, anh hạng nhì nhiều.
Hạng ba là vị trí “chắc suất”.
Nhận học bổng mãi hơi ngại, tôi bảo nhà tài trợ lập một hạng mục học bổng riêng.
Lúc trao giải để thể hiện tình bạn lâu năm, tôi tự tay đưa cho anh: “Cầm đi, dù sao anh cũng không lấy nổi học bổng của trường.”
Tôi còn nhớ lúc ấy mặt anh đỏ bừng vì kích động.
Chẳng lẽ… anh cảm kích tôi đến giờ?
Không ngờ Lương Túc Đình lại “nặng tình” như vậy.
Điện thoại rung - tin nhắn anh gửi: “Em muốn ăn gì?”
Tôi nghĩ một chút: “Lẩu.”
Tin nhắn anh gửi tới cùng lúc: “Anh đặt rồi Pháp, Nhật, Âu…”
Sau đó lập tức thu hồi, đổi thành: “Lẩu cũng được, anh cũng đang muốn ăn.”
Tôi bật cười.
Nhiều năm không gặp, Lương Túc Đình dễ thương thật.
3
Đến ngày hẹn, một vị khách “không mời mà đến” xuất hiện.
“Lăng Lăng.”
Giọng đầy sâu tình của ex - người lẽ ra đang ở tận nước ngoài.
Tôi cáu: “Làm gì thế, chúng ta chia tay rồi.”
Anh ta phản bác: “Anh chưa đồng ý!”
Tôi nhướn mày: “Không phải anh nói em về nước thì chia tay sao?”
Lâm Tu nghiêm giọng: “Anh nói vậy để giữ em ở lại!”
Tôi chán chẳng buồn cãi: “Thôi đi, mọi chuyện qua rồi.”
“Em thấy về nước rất tốt, việc gì phải làm công dân hạng hai ở nước ngoài?”
Mặt anh ta đỏ lên: “Em còn trẻ, không hiểu chuyện.”
“Ở trong nước em không thể…”
“Đừng chỉ tay vào cuộc đời tôi.”
Tôi ngắt lời.
“Phòng thí nghiệm của tôi dựng xong rồi. Không quay lại đâu.”
Lâm Tu im một lát, rồi đưa ra một bó ly trắng: “Anh có thể vì em mà về nước.”
“Chúng ta quay lại nhé.”
Tôi nhìn đóa hoa một lúc lâu.
Khoé mắt lại thấy một bóng người đang lấm lét tiến lại gần.
Tôi ngẩng đầu.
“Không thể chia tay đàng hoàng được à? Em không thích màu vàng, nói bao nhiêu lần rồi.” Tôi thở dài.
“Với lại chuyện anh vừa cặp cô bé kia rồi bị đá, anh nghĩ tôi không biết sao?”
Lâm Tu cứng đờ mặt, chống chế: “Là anh chủ động chia tay! Anh còn yêu em, không ai hiểu anh bằng em…”
“Cô ấy không hiểu!”
Một tiếng gầm dữ dội vang lên.
Lương Túc Đình không chịu nổi nữa, xông ra: “Cô ấy chia tay anh rồi! Anh không biết xấu hổ hả? Đừng bám theo cô ấy nữa!”
Anh túm cổ áo Lâm Tu, sắc mặt lạnh thấu xương: “Cút!”
Tôi kinh ngạc nhìn người trong ký ức luôn hiền lành trầm lặng: “Anh cũng biết mắng người cơ à?”
Lương Túc Đình tức đến lắp bắp: “Loại đó… loại đó mà em cũng thích? Chút nam đức cũng không có, lăng nhăng tùm lum…Không giống anh! Anh luôn sạch sẽ tự giữ mình! Từ cấp ba tới giờ chưa yêu ai! Ngay cả thư ký cũng là nam! Anh không thích gái trẻ tuổi! Anh chỉ thích người bằng tuổi anh!”
… Anh đang bênh tôi hay đang tranh thủ khoe mình vậy?
Tôi đúng là hết đường đỡ.
Tôi im lặng.
Anh càng gấp: “Em đã quen loại người đó rồi, tại sao… tại sao lại không thể….”
Tôi đỏ mặt cắt lời: “Cái đó… đúng lúc anh ta giúp em một chuyện, giải quyết một rắc rối, nên… thử thôi.”
Xong rồi.
Tôi nhìn Lương Túc Đình, cảm thấy anh đến thật không đúng lúc.
“Thôi, hôm nay em không có tâm trạng ăn.”
“Để…”
Tôi kịp phanh lại.
Không được nói “để hôm khác”.
Anh nghe không hiểu chữ “hẹn lần sau”.
“… Không ăn nữa.”
Em còn nhiều việc.”
“Việc gì? Anh giúp được.”
“Không cần!” Tôi hít sâu.
“Xin lỗi, hôm nay em thật sự không có tâm trạng.”
Lương Túc Đình ngây người: “Nhưng…”
Tôi chợt thấy sau cốp xe anh đầy ắp hoa.
Màu tím.
Tôi quay đầu không dám nhìn nữa, lên xe của mình.
Chạy đến cổng trường thì…cảm giác tội lỗi dâng lên.
Bỏ người ta lại như thế hình như cũng hơi quá.
Tôi quay xe lại.
Vừa đến gần, tôi thấy anh đang tức tối gọi điện.
Giọng bên kia lười biếng: “Thì chứng minh cô ấy còn dây dưa với ex thôi.”
Lương Túc Đình giận run: “Cô ấy là trọng tình nghĩa! Cô ấy rõ ràng không muốn để ý đến tên đó! Tôi tuyệt đối không phải ghen vì hắn làm bạn trai cô ấy! Tôi chỉ cảm thấy mắt cô ấy quá kém!”
Đầu dây bên kia ngáp: “Vậy anh cũng làm cho cô ấy một việc lớn rồi nắm thời cơ khiến cô ấy tưởng anh thích cô ấy.”
“Nhà cô ấy còn nợ mà? Anh giúp chút là được.”
Lương Túc Đình như được khai sáng: “Đúng! Tôi phải giúp cô ấy một chuyện lớn! Để cô ấy áy náy! Rồi cô ấy sẽ tưởng tôi thích cô ấy! Đây chính là biện pháp trả thù của tôi!”
Anh nhảy lên xe: “Phải mau đến xem cô ấy cần gì…”
“Lương…”
Anh nhấn ga phóng đi vèo một cái.
Tôi nhìn bóng chiếc Lamborghini lao vụt đi, thở dài: Không hổ là siêu xe, lực kéo thật sự rất mạnh.
(Hết Chương 1)