Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

120 Phút Đếm Ngược

Chương 2



Quản giáo im lặng đưa cho tôi chiếc cốc giấy. Tôi nhận lấy bằng cả hai tay, động tác có chút vụng về và chậm chạp vì xiềng xích.

 

Uống nước mất trọn 1 phút.

 

Trong thời gian này, số tiền donate lại tăng thêm 200.000 tệ.

 

Đặt cốc giấy xuống, tôi mới nói tiếp:

 

"Luật sư của tôi đã không kiểm tra xem các mẫu DNA đó đã đi vào chuỗi bằng chứng từ khi nào."

 

"Ông ấy nói điều đó không quan trọng—vì hồ sơ phòng thí nghiệm cho thấy, tất cả bằng chứng đều được gửi đi kiểm tra trong thời gian quy định, chuỗi bảo quản rất hoàn chỉnh và đúng quy trình."

 

"Nhưng ông ấy đã không nghĩ đến một vấn đề."

 

"Nếu chuỗi bảo quản đó đã bị làm giả thì sao?"

 

Màn hình đột nhiên bị đứng hình nửa giây.

 

Bình luận thoáng chốc thưa thớt.

 

Sau đó, một dòng bình luận VIP màu vàng trôi qua—đó là "Thợ Săn Sự Thật":

 

[Anh có bằng chứng không?]

 

Tôi cười.

 

"Bây giờ tôi là tử tù, trong tay không có gì cả."

 

"Nhưng tôi có thể nói cho các bạn một điều."

 

"Bằng chứng DNA của 5/7 vụ án là do cùng một sĩ quan cảnh sát thu thập."

 

"Anh ta tên là Trần Dũng."

 

Trong phần bình luận có người đã đi tìm kiếm thông tin.

 

Vài phút sau, có người trả lời:

 

[Trần Dũng, làm việc tại Đội Kỹ thuật của Chi đội Điều tra Hình sự, Cảnh sát cấp ba. Từng được nhận ba bằng khen.]

 

[Nghe qua thì có vẻ không có vấn đề gì.]

 

[Khoan đã... anh ta đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ từ năm ngoái rồi?]

 

Tôi gật đầu.

 

"Đúng vậy. Ba tháng sau khi tôi bị kết án tử hình, anh ta đã bị 1 kẻ bắt cóc đâm trúng tim trong một lần hành động bắt giữ, tử vong tại chỗ."

 

"Rất anh dũng, phải không?"

 

5.

 

"Cây Búa Công Lý" đột nhiên donate thêm 500.000 tệ.

 

Anh ta lại đứng đầu bảng.

 

Câu hỏi của anh ta là:

 

"Anh đang ám chỉ Trần Dũng ngụy tạo bằng chứng? Anh ấy là một cảnh sát đã hy sinh? Anh lấy tư cách gì mà bôi nhọ anh hùng?"

 

Vẻ mặt tôi lạnh đi.

 

"Tôi không hề ám chỉ."

 

"Tôi chỉ đang trình bày một sự thật: Trần Dũng đã thu thập phần lớn vật chứng quan trọng. Và Trần Dũng đã chec, chec không đối chứng."

 

"Điều quan trọng hơn là—"

 

Tôi nghiêng người về phía trước.

 

"Trần Dũng là bạn học đại học của công tố viên Trương Duy. Họ tốt nghiệp trường cảnh sát cùng năm, sau đó một người vào Viện Kiểm sát, một người vào Cục Công an."

 

Số người xem livestream đã vượt qua mốc 3 triệu người.

 

Bình luận nhiều đến mức không thể nhìn rõ.

 

Quản trị viên buộc phải bật chế độ chọn lọc bình luận.

 

Các bình luận VIP màu vàng lần lượt trôi qua:

 

[Trương Duy? Là vị công tố viên phụ trách chính đó à?]

 

[Tôi vừa tra rồi! Đúng là ông ấy! Công tố viên Trương Duy, năm ngoái còn được bình chọn là công tố viên xuất sắc nữa!]

 

[Vậy đây là... t/h//a/m n/h/ũ//n/g tư pháp?]

 

[Đừng vội kết luận, lời của một tên sát nhân có thể tin được sao?]

 

Tôi nhìn vào màn hình, khẽ nói:

 

"Còn 108 phút."

 

"Không còn nhiều thời gian nữa."

 

Màn hình đột ngột tối đen trong 3 giây.

 

Bình luận tràn ngập dấu hỏi.

 

Khi hình ảnh phục hồi, tôi thấy số người xem trực tuyến đã giảm từ 3 triệu xuống còn 1,8 triệu.

 

Nhưng tổng số tiền donate đã vượt qua 5 triệu.

 

Một ID hoàn toàn mới đã đứng đầu bảng donate.

 

"Người Ngoài Cuộc Nhìn Rõ" vừa donate số tiền 2 triệu tệ.

 

Câu hỏi của anh ta chỉ có hai chữ:

 

[Bằng chứng.]

 

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, nhìn suốt 10 giây.

 

"Anh muốn bằng chứng gì?" Tôi hỏi lại.

 

"Người Ngoài Cuộc Nhìn Rõ" nhanh chóng trả lời:

 

[Bằng chứng chứng minh Trần Dũng ngụy tạo bằng chứng. Hoặc bằng chứng chứng minh Trương Duy đã chỉ đạo Trần Dũng. Bất cứ cái nào.]

 

Tôi cười, nụ cười rất cay đắng.

 

"Tôi không có bằng chứng giấy tờ, không có ghi âm, ghi hình, không có gì cả."

 

"Nhưng tôi có một câu chuyện."

 

"Các bạn có muốn nghe không?"

 

6.

 

Bình luận đang tràn ngập chữ "Muốn".

 

Tuy nhiên, "Cây Búa Công Lý" lại đang bình luận liên tục:

 

[Đừng tin mấy lời ma quỷ của hắn!]

 

"Người Ngoài Cuộc Nhìn Rõ" lại donate thêm 500.000 tệ.

 

Câu hỏi mới là:

 

[Kể đi.]

 

Tôi điều chỉnh lại hơi thở.

 

Xiềng xích cọ xát tạo ra vết đỏ trên cổ tay tôi, nhưng tôi không để ý.

 

"Một năm rưỡi trước là lần đầu tiên tôi bị bắt.”

 

“Không phải vì 7 vụ giec người này, mà vì một vụ trộm cắp đột nhập—nhà hàng xóm tôi bị trộm, cảnh sát tìm thấy tang vật dưới gầm giường tôi."

 

"Một vụ gài bẫy quá cũ kỹ, phải không?"

 

"Người phụ trách vụ án lúc đó chính là Trần Dũng."

 

"Anh ta nói với tôi trong phòng thẩm vấn: 'Lâm Triết, tôi biết cậu không phải tên trộm. Nhưng cậu cần thiết phải nhận tội.'"

 

"Tất nhiên tôi từ chối. Tôi nói tôi muốn tìm luật sư, tôi muốn kháng cáo."

 

"Khi đó Trần Dũng đã bật cười. Anh ta tắt máy ghi âm tiến lại gần tôi, dùng giọng chỉ có hai chúng tôi nghe thấy: 'Công tố viên Trương đang theo dõi cậu đấy. Cậu đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi.'"

 

Bình luận trôi qua rất nhanh:

 

[Tại sao Trương Duy lại nhắm vào anh?]

 

[Anh từng đắc tội với ông ta sao?]

 

[Vu khống! Toàn là nói suông không bằng chứng!]

 

Tôi không để ý, tiếp tục nói:

 

"Tôi đã không nhận tội. Vì bằng chứng quả thực quá gượng ép—chủ nhà nói vụ trộm xảy ra lúc 8 giờ tối, trong khi tôi có đầy đủ camera chứng minh lúc đó tôi đang ở phòng gym."

 

"Cuối cùng vụ án bị bỏ dở."

 

"Nhưng 3 ngày sau, vụ giec người đầu tiên đã xảy ra."

 

"Nạn nhân là một người vô gia cư, bị siết cổ đến chec dưới gầm cầu."

 

"Trần Dũng lại đến. Anh ta mặc thường phục, chờ tôi dưới tòa nhà công ty."

 

"Anh ta nói: 'Lâm Triết, lần này cậu không thoát được đâu.'"

 

"Tôi nói: 'Không liên quan gì đến tôi.'"

 

"Anh ta nói: 'Sẽ sớm liên quan thôi.'"

 

Tôi dừng lại, lại yêu cầu một cốc nước.

 

Lần này tay tôi hơi run.

 

Nước đổ ra một ít, lan thành một vệt sẫm màu trên mặt bàn.

 

Quản giáo khẽ nói ngoài ống kính: "Cậu còn 87 phút nữa."

 

Tôi gật đầu.

 

"Vụ giec người thứ hai, nạn nhân là một cụ già sống một mình."

 

"Cảnh sát đến hỏi thăm theo thường lệ. Và người đến vẫn là Trần Dũng."

 

"Lần này anh ta không nói gì nhiều, chỉ lấy đi mẫu nước bọt của tôi—nói là để 'so sánh loại trừ'."

 

"Sau này tôi mới biết, chính mẫu nước bọt đó đã trở thành bằng chứng quan trọng trong vụ án thứ 3."

 

"Mà vụ án thứ 3 lại xảy ra khi tôi đang đi công tác cách đó 200 cây số."

 

"Người Ngoài Cuộc Nhìn Rõ" hỏi:

 

[Nếu anh đã biết Trần Dũng đang gài bẫy anh, tại sao không tố cáo? Không trốn thoát?]

 

Tôi nhìn vào camera, nói từng chữ từng chữ một:

 

"Vì tôi đã từng tố cáo rồi."

 

"Sau vụ án thứ 2, tôi đã viết thư tố cáo bằng tên thật gửi đến Ủy ban Giám sát, tố cáo Trần Dũng lạm dụng chức quyền, ngụy tạo bằng chứng."

 

"Nhưng lá thư đã biến mất như đá chìm đáy biển."

 

"Một tháng sau, tôi nhận được một bưu kiện nặc danh."

 

Tôi nhắm mắt lại.

 

Những hình ảnh đó lại ùa về.

 

"Trong bưu kiện là những bức ảnh. Ảnh chụp ngôi nhà của bố mẹ tôi, ảnh đường đi làm của em gái tôi, ảnh bạn gái tôi..."

 

Giọng tôi nghẹn lại, mất vài giây mới có thể tiếp tục nói:

 

"Và trong bưu kiện còn kèm theo một mảnh giấy: Nếu tiếp tục tố cáo, thứ lần sau mày thấy sẽ không phải là ảnh nữa."

 

Trong bình luận có người bàn tán:

 

[Chuyện này cứ như phim truyền hình vậy…]

 

[Bịa đặt nghe thật giống thật ghê.]

 

[Nhưng nếu đây là thật thì quá kinh khủng.]

 

Tôi mở mắt ra, trong mắt có những tia máu.

 

"Các bạn nghĩ hệ thống tư pháp là gì? Một thánh đường không thể xâm phạm ư?"

 

"Không. Nó chỉ là một tòa nhà, nên bên trong sẽ có người ở.”

 

“Mà đã là người, thì sẽ th//a/m n/h//ũ/n/g."

 

7.

 

ID "Cây Búa Công Lý" đột nhiên bùng nổ.

 

Anh ta liên tục donate ba lần, mỗi lần 500.000 tệ, tổng số tiền quay lại đứng đầu bảng.

 

Câu hỏi của anh ta tràn đầy giận dữ:

 

[Anh đang bôi nhọ toàn bộ hệ thống tư pháp! Chỉ vì bản thân anh đã phạm tội! Công tố viên Trương Duy là bạn tôi, anh ấy là một người chính trực! Anh ấy sẽ không làm ra chuyện này đâu!]

 

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng bình luận đó, chậm rãi mỉm cười.

 

"Anh là bạn của Trương Duy à?"

 

"Vậy thì tốt quá."

 

"Phiền anh giúp tôi hỏi anh ta một câu, còn nhớ 'Vụ án KTV Galaxy ' ba năm trước đây không?"

 

"Hãy hỏi anh ta, tên thiếu gia nhà giàu được anh ta miễn truy tố sau đó đã đi đâu rồi?"

 

"Và tiện hỏi anh ta luôn, gia đình nạn nhân kiên quyết muốn khởi tố, cuối cùng đã gặp phải chuyện gì?"

(Hết Chương 2)


Bình luận

Loading...